Câu Chuyện Hay Xóm trọ yêu thương - SP2

Ngọc Suka

Thành Viên
11/4/16
756
162
43
29
Thành Viên
Xóm trọ yêu thương - Sp2
Hồi còn đi học cấp 3, ước mơ lớn nhất của tôi là làm sao thời gian trôi thật nhanh để tôi được bước đi trên một con đường mới, nơi đó tôi có thể tự lập, thỏa thích làm theo sở thích. Đùng một cái tôi nhận được giấy báo đỗ đại học, tôi sung sướng vô cùng. Rồi cũng đến ngày nhập trường, lo lắng, hồi hộp, sợ sệt, vui sướng... tất cả những cảm xúc ấy cứ diễn ra trong lòng tôi mà tôi khó mà nắm bắt được cảm xúc thật sự của mình là gì.

Mẹ tôi và tôi tay xách hết túi nọ đến túi kia đi tìm nhà trọ, thật may là tôi không phải đi tìm nhiều nhà trọ. Đến nhà trọ đầu tiên, tôi ưng ngay vì nó mang lại cho tôi cảm giác an toàn. Nhưng trớ trêu cho tôi vì xóm trọ toàn con gái, điều này đã dập tắt trí tưởng tượng siêu đẹp của tôi là gặp một chàng hoàng tử trong mơ tại chính xóm trọ này.

Một mình một phòng trọ thật hay, tôi bắt đầu trang trí phòng của mình hì hục mua tranh về dán tường, làm góc học tập thật đẹp mặc dầu chẳng có quyển sách nào cả;... Căn phòng này gắn bó với tôi suốt bốn năm đại học. Nó chất chứa bao nhiêu niềm vui, nó cũng cùng tôi trải qua rất nhiều chuyện buồn. Căn phòng đó là một thời để nhớ không bao giờ tôi quên.

Công việc khó nhất của tôi là làm quen với các chị và các bạn trong xóm, tôi nghĩ ra một nghìn lẻ một kiểu làm quen nhưng vì tính nhút nhát tôi lại không dám, cứ đóng cửa ở trong phòng. Đối lập với tâm trạng cô đơn, lạc lõng của tôi, ở ngoài sân xóm trọ mọi người cười nói rôm rả. Đang suy nghĩ vẩn vơ, tôi giật mình có tiếng gõ cửa và tiếng nói đồng thanh:

- Bạn gì ơi! Ra đây chơi với bọn tớ cho vui.

Đúng thật, tôi như kiểu "Mèo mù vớ được cá rán", tôi như bừng tỉnh trong giấc mộng mị, vội vã mở cửa và không quên nở một nụ cười thân thiện. Thật là hạnh phúc biết bao khi mọi người mở cho tôi một cánh cửa để làm quen, đêm đó chúng tôi thức đến tận 12h cùng nhau trò truyện và làm quen. Mỗi người mỗi tên nào là bạn Ly, Mai, Dung, Hà... toàn cái tên đẹp lại còn bằng tuổi nhau nữa nên chúng tôi thoải mái hơn trong cách trò chuyện, mỗi người mỗi nơi có bạn ở Hòa Bình, có bạn ở Sơn La, cũng có bạn ở tận Huế... Mỗi con người, ở mỗi vùng miền khác nhau cùng nhau quy tụ lại một xóm trọ đem bao nhiêu hoài bão, ước mơ cùng nhau đồng hành và cùng giúp đỡ nhau về mọi mặt để tuổi thanh xuân của mỗi đứa tôi có ý nghĩa hơn.

Chẳng biết các bạn thế naò, nhưng tôi thích nhất là kỉ niệm bốn đứa ngủ chung 1 giường rồi cùng nhau kể chuyện: kể về gia đình, về bạn bè, về chuyện học hành nhưng chắc thú vị nhất vẫn là chuyện tình yêu. Tôi nhớ rằng, bạn Hà có người yêu sớm nhất trong hội, bạn ý yêu từ lớp 9 cho đến tận bây giờ, có người yêu cũng thích thật những ngày như mùng 8 - 3, 20 - 10... bạn ý được tặng hoa và quà từ người yêu thật là ngưỡng mộ; nhưng cũng có lúc bạn ý khóc thút thít khi 2 người cãi nhau lúc đó cả mấy đứa bọn tôi cũng buồn. Lúc đó như thể người yêu và tâm trạng của bạn cũng giống như tâm trạng của chính chúng tôi vâỵ... Giờ ngồi ngẫm nghĩ lại, bốn năm đại học thật daị khờ khi mình không thể kiếm được một anh chàng để yêu. Nếu thời gian có cho tôi quay trở lại, chắc việc đầu tiên tôi phải làm là chinh phục được trái tim của một chàng trai nào đó.

Tôi lại nhớ những buổi xem phim cùng nhau, sở thích cũng tương đối giống nhau là xem phim Hàn và mê các anh chàng đẹp trai. Có hôm, chúng tôi cùng nhau xem phim đến tận 5h sáng, mà phim Hàn rất dễ lấy đi nước mắt của chúng tôi thế là mắt đứa nào đứa đấy cứ sưng húp cả lên. Sáng hôm sau đi học, các bạn cùng lớp cứ túm lại đùa là khóc vì thất tình. Thật tình có tình đâu mà thất, Đời cơ bản là vẫn buồn vì mê các anh Hàn Quốc mà các anh ấy có biết mình là ai đâu.

Tôi lại nhớ cùng nhau nấu ăn, mỗi người mỗi món rồi tập trung vào một phòng để ăn uống. Cái này là tôi thích nhất vì tôi nấu ăn không giỏi, nên luchs nào tôi cũng là người khởi xướng cái việc ăn chung: tôi nhớ cái món trứng rán của bạn Mai, sao bạn khéo tay thế, chẳng biết bạn cho gia vị gì mà chỉ cần ăn mỗi món này thôi là tôi đảm bảo ăn được hẳn ba bát cơm, tôi nhớ món đậu phụ sốt cà chua của bạn Ly,... tôi nhớ, nhớ lắm những món ăn đơn giản nhưng chan chứa niềm vui...

Đấy xóm trọ của tôi là thế đấy, còn rất nhiều kỉ niệm đẹp nhưng tôi không thể kể hết được. Đã đến giờ tôi phải về nấu cơm cho gia đình, lại cùng quầng quay của cuộc sống, lại cơm áo gạo tiền cứ bám đấy chúng tôi. Chính thời gian và khoảng cách là rào ngăn cách vô hình chúng tôi chưa thể gặp lại nhau sau 5 năm chia xa nhưng những kỉ niệm đẹp đó là sợi dây luôn nối kết chúng tôi lại với nhau. Một cốc cafe cùng một không gian đẹp để tôi nhớ về các bạn, nhớ về xóm trọ yêu thương, nhớ về căn phòng trọ, nhớ về những món ăn... cảm ơn cuộc đời đã cho tôi gặp và kết thân với các bạn.
 
  • Like
Reactions: An Nhiên 25

D2KT

Be Like Me
9/12/10
97
42
18
VietNam
Be Like Me
Chẳng biết các bạn thế naò, nhưng tôi thích nhất là kỉ niệm bốn đứa ngủ chung 1 giường rồi cùng nhau kể chuyện: kể về gia đình, về bạn bè, về chuyện học hành nhưng chắc thú vị nhất vẫn là chuyện tình yêu. Tôi nhớ rằng, bạn Hà có người yêu sớm nhất trong hội, bạn ý yêu từ lớp 9 cho đến tận bây giờ, có người yêu cũng thích thật những ngày như mùng 8 - 3, 20 - 10... bạn ý được tặng hoa và quà từ người yêu thật là ngưỡng mộ; nhưng cũng có lúc bạn ý khóc thút thít khi 2 người cãi nhau lúc đó cả mấy đứa bọn tôi cũng buồn. Lúc đó như thể người yêu và tâm trạng của bạn cũng giống như tâm trạng của chính chúng tôi vâỵ... Giờ ngồi ngẫm nghĩ lại, bốn năm đại học thật daị khờ khi mình không thể kiếm được một anh chàng để yêu. Nếu thời gian có cho tôi quay trở lại, chắc việc đầu tiên tôi phải làm là chinh phục được trái tim của một chàng trai nào đó.
xóm trọ chắc đáng nhớ nhất là những dịp như thế này. Trường SP2 thường hay có các dịp cắm trại nữa. Tha hồ túm tụm và hẹn hò ^^

Hẹn hò với sinh viên sư phạm vô cùng là lãng mạn :)
 

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
31/10/12
5,188
335
83
28
Học học Nữa học mãi
Xóm trọ yêu thương - Sp2
Hồi còn đi học cấp 3, ước mơ lớn nhất của tôi là làm sao thời gian trôi thật nhanh để tôi được bước đi trên một con đường mới, nơi đó tôi có thể tự lập, thỏa thích làm theo sở thích. Đùng một cái tôi nhận được giấy báo đỗ đại học, tôi sung sướng vô cùng. Rồi cũng đến ngày nhập trường, lo lắng, hồi hộp, sợ sệt, vui sướng... tất cả những cảm xúc ấy cứ diễn ra trong lòng tôi mà tôi khó mà nắm bắt được cảm xúc thật sự của mình là gì.

Mẹ tôi và tôi tay xách hết túi nọ đến túi kia đi tìm nhà trọ, thật may là tôi không phải đi tìm nhiều nhà trọ. Đến nhà trọ đầu tiên, tôi ưng ngay vì nó mang lại cho tôi cảm giác an toàn. Nhưng trớ trêu cho tôi vì xóm trọ toàn con gái, điều này đã dập tắt trí tưởng tượng siêu đẹp của tôi là gặp một chàng hoàng tử trong mơ tại chính xóm trọ này.

Một mình một phòng trọ thật hay, tôi bắt đầu trang trí phòng của mình hì hục mua tranh về dán tường, làm góc học tập thật đẹp mặc dầu chẳng có quyển sách nào cả;... Căn phòng này gắn bó với tôi suốt bốn năm đại học. Nó chất chứa bao nhiêu niềm vui, nó cũng cùng tôi trải qua rất nhiều chuyện buồn. Căn phòng đó là một thời để nhớ không bao giờ tôi quên.

Công việc khó nhất của tôi là làm quen với các chị và các bạn trong xóm, tôi nghĩ ra một nghìn lẻ một kiểu làm quen nhưng vì tính nhút nhát tôi lại không dám, cứ đóng cửa ở trong phòng. Đối lập với tâm trạng cô đơn, lạc lõng của tôi, ở ngoài sân xóm trọ mọi người cười nói rôm rả. Đang suy nghĩ vẩn vơ, tôi giật mình có tiếng gõ cửa và tiếng nói đồng thanh:

- Bạn gì ơi! Ra đây chơi với bọn tớ cho vui.

Đúng thật, tôi như kiểu "Mèo mù vớ được cá rán", tôi như bừng tỉnh trong giấc mộng mị, vội vã mở cửa và không quên nở một nụ cười thân thiện. Thật là hạnh phúc biết bao khi mọi người mở cho tôi một cánh cửa để làm quen, đêm đó chúng tôi thức đến tận 12h cùng nhau trò truyện và làm quen. Mỗi người mỗi tên nào là bạn Ly, Mai, Dung, Hà... toàn cái tên đẹp lại còn bằng tuổi nhau nữa nên chúng tôi thoải mái hơn trong cách trò chuyện, mỗi người mỗi nơi có bạn ở Hòa Bình, có bạn ở Sơn La, cũng có bạn ở tận Huế... Mỗi con người, ở mỗi vùng miền khác nhau cùng nhau quy tụ lại một xóm trọ đem bao nhiêu hoài bão, ước mơ cùng nhau đồng hành và cùng giúp đỡ nhau về mọi mặt để tuổi thanh xuân của mỗi đứa tôi có ý nghĩa hơn.

Chẳng biết các bạn thế naò, nhưng tôi thích nhất là kỉ niệm bốn đứa ngủ chung 1 giường rồi cùng nhau kể chuyện: kể về gia đình, về bạn bè, về chuyện học hành nhưng chắc thú vị nhất vẫn là chuyện tình yêu. Tôi nhớ rằng, bạn Hà có người yêu sớm nhất trong hội, bạn ý yêu từ lớp 9 cho đến tận bây giờ, có người yêu cũng thích thật những ngày như mùng 8 - 3, 20 - 10... bạn ý được tặng hoa và quà từ người yêu thật là ngưỡng mộ; nhưng cũng có lúc bạn ý khóc thút thít khi 2 người cãi nhau lúc đó cả mấy đứa bọn tôi cũng buồn. Lúc đó như thể người yêu và tâm trạng của bạn cũng giống như tâm trạng của chính chúng tôi vâỵ... Giờ ngồi ngẫm nghĩ lại, bốn năm đại học thật daị khờ khi mình không thể kiếm được một anh chàng để yêu. Nếu thời gian có cho tôi quay trở lại, chắc việc đầu tiên tôi phải làm là chinh phục được trái tim của một chàng trai nào đó.

Tôi lại nhớ những buổi xem phim cùng nhau, sở thích cũng tương đối giống nhau là xem phim Hàn và mê các anh chàng đẹp trai. Có hôm, chúng tôi cùng nhau xem phim đến tận 5h sáng, mà phim Hàn rất dễ lấy đi nước mắt của chúng tôi thế là mắt đứa nào đứa đấy cứ sưng húp cả lên. Sáng hôm sau đi học, các bạn cùng lớp cứ túm lại đùa là khóc vì thất tình. Thật tình có tình đâu mà thất, Đời cơ bản là vẫn buồn vì mê các anh Hàn Quốc mà các anh ấy có biết mình là ai đâu.

Tôi lại nhớ cùng nhau nấu ăn, mỗi người mỗi món rồi tập trung vào một phòng để ăn uống. Cái này là tôi thích nhất vì tôi nấu ăn không giỏi, nên luchs nào tôi cũng là người khởi xướng cái việc ăn chung: tôi nhớ cái món trứng rán của bạn Mai, sao bạn khéo tay thế, chẳng biết bạn cho gia vị gì mà chỉ cần ăn mỗi món này thôi là tôi đảm bảo ăn được hẳn ba bát cơm, tôi nhớ món đậu phụ sốt cà chua của bạn Ly,... tôi nhớ, nhớ lắm những món ăn đơn giản nhưng chan chứa niềm vui...

Đấy xóm trọ của tôi là thế đấy, còn rất nhiều kỉ niệm đẹp nhưng tôi không thể kể hết được. Đã đến giờ tôi phải về nấu cơm cho gia đình, lại cùng quầng quay của cuộc sống, lại cơm áo gạo tiền cứ bám đấy chúng tôi. Chính thời gian và khoảng cách là rào ngăn cách vô hình chúng tôi chưa thể gặp lại nhau sau 5 năm chia xa nhưng những kỉ niệm đẹp đó là sợi dây luôn nối kết chúng tôi lại với nhau. Một cốc cafe cùng một không gian đẹp để tôi nhớ về các bạn, nhớ về xóm trọ yêu thương, nhớ về căn phòng trọ, nhớ về những món ăn... cảm ơn cuộc đời đã cho tôi gặp và kết thân với các bạn.
Ở sư phạm 2 có trò tô tượng và bánh đa nướng. Rất rất thú vị
 

An Nhiên 25

Moderator
26/3/18
412
30
18
Moderator
Xóm trọ yêu thương - Sp2
Hồi còn đi học cấp 3, ước mơ lớn nhất của tôi là làm sao thời gian trôi thật nhanh để tôi được bước đi trên một con đường mới, nơi đó tôi có thể tự lập, thỏa thích làm theo sở thích. Đùng một cái tôi nhận được giấy báo đỗ đại học, tôi sung sướng vô cùng. Rồi cũng đến ngày nhập trường, lo lắng, hồi hộp, sợ sệt, vui sướng... tất cả những cảm xúc ấy cứ diễn ra trong lòng tôi mà tôi khó mà nắm bắt được cảm xúc thật sự của mình là gì.

Mẹ tôi và tôi tay xách hết túi nọ đến túi kia đi tìm nhà trọ, thật may là tôi không phải đi tìm nhiều nhà trọ. Đến nhà trọ đầu tiên, tôi ưng ngay vì nó mang lại cho tôi cảm giác an toàn. Nhưng trớ trêu cho tôi vì xóm trọ toàn con gái, điều này đã dập tắt trí tưởng tượng siêu đẹp của tôi là gặp một chàng hoàng tử trong mơ tại chính xóm trọ này.

Một mình một phòng trọ thật hay, tôi bắt đầu trang trí phòng của mình hì hục mua tranh về dán tường, làm góc học tập thật đẹp mặc dầu chẳng có quyển sách nào cả;... Căn phòng này gắn bó với tôi suốt bốn năm đại học. Nó chất chứa bao nhiêu niềm vui, nó cũng cùng tôi trải qua rất nhiều chuyện buồn. Căn phòng đó là một thời để nhớ không bao giờ tôi quên.

Công việc khó nhất của tôi là làm quen với các chị và các bạn trong xóm, tôi nghĩ ra một nghìn lẻ một kiểu làm quen nhưng vì tính nhút nhát tôi lại không dám, cứ đóng cửa ở trong phòng. Đối lập với tâm trạng cô đơn, lạc lõng của tôi, ở ngoài sân xóm trọ mọi người cười nói rôm rả. Đang suy nghĩ vẩn vơ, tôi giật mình có tiếng gõ cửa và tiếng nói đồng thanh:

- Bạn gì ơi! Ra đây chơi với bọn tớ cho vui.

Đúng thật, tôi như kiểu "Mèo mù vớ được cá rán", tôi như bừng tỉnh trong giấc mộng mị, vội vã mở cửa và không quên nở một nụ cười thân thiện. Thật là hạnh phúc biết bao khi mọi người mở cho tôi một cánh cửa để làm quen, đêm đó chúng tôi thức đến tận 12h cùng nhau trò truyện và làm quen. Mỗi người mỗi tên nào là bạn Ly, Mai, Dung, Hà... toàn cái tên đẹp lại còn bằng tuổi nhau nữa nên chúng tôi thoải mái hơn trong cách trò chuyện, mỗi người mỗi nơi có bạn ở Hòa Bình, có bạn ở Sơn La, cũng có bạn ở tận Huế... Mỗi con người, ở mỗi vùng miền khác nhau cùng nhau quy tụ lại một xóm trọ đem bao nhiêu hoài bão, ước mơ cùng nhau đồng hành và cùng giúp đỡ nhau về mọi mặt để tuổi thanh xuân của mỗi đứa tôi có ý nghĩa hơn.

Chẳng biết các bạn thế naò, nhưng tôi thích nhất là kỉ niệm bốn đứa ngủ chung 1 giường rồi cùng nhau kể chuyện: kể về gia đình, về bạn bè, về chuyện học hành nhưng chắc thú vị nhất vẫn là chuyện tình yêu. Tôi nhớ rằng, bạn Hà có người yêu sớm nhất trong hội, bạn ý yêu từ lớp 9 cho đến tận bây giờ, có người yêu cũng thích thật những ngày như mùng 8 - 3, 20 - 10... bạn ý được tặng hoa và quà từ người yêu thật là ngưỡng mộ; nhưng cũng có lúc bạn ý khóc thút thít khi 2 người cãi nhau lúc đó cả mấy đứa bọn tôi cũng buồn. Lúc đó như thể người yêu và tâm trạng của bạn cũng giống như tâm trạng của chính chúng tôi vâỵ... Giờ ngồi ngẫm nghĩ lại, bốn năm đại học thật daị khờ khi mình không thể kiếm được một anh chàng để yêu. Nếu thời gian có cho tôi quay trở lại, chắc việc đầu tiên tôi phải làm là chinh phục được trái tim của một chàng trai nào đó.

Tôi lại nhớ những buổi xem phim cùng nhau, sở thích cũng tương đối giống nhau là xem phim Hàn và mê các anh chàng đẹp trai. Có hôm, chúng tôi cùng nhau xem phim đến tận 5h sáng, mà phim Hàn rất dễ lấy đi nước mắt của chúng tôi thế là mắt đứa nào đứa đấy cứ sưng húp cả lên. Sáng hôm sau đi học, các bạn cùng lớp cứ túm lại đùa là khóc vì thất tình. Thật tình có tình đâu mà thất, Đời cơ bản là vẫn buồn vì mê các anh Hàn Quốc mà các anh ấy có biết mình là ai đâu.

Tôi lại nhớ cùng nhau nấu ăn, mỗi người mỗi món rồi tập trung vào một phòng để ăn uống. Cái này là tôi thích nhất vì tôi nấu ăn không giỏi, nên luchs nào tôi cũng là người khởi xướng cái việc ăn chung: tôi nhớ cái món trứng rán của bạn Mai, sao bạn khéo tay thế, chẳng biết bạn cho gia vị gì mà chỉ cần ăn mỗi món này thôi là tôi đảm bảo ăn được hẳn ba bát cơm, tôi nhớ món đậu phụ sốt cà chua của bạn Ly,... tôi nhớ, nhớ lắm những món ăn đơn giản nhưng chan chứa niềm vui...

Đấy xóm trọ của tôi là thế đấy, còn rất nhiều kỉ niệm đẹp nhưng tôi không thể kể hết được. Đã đến giờ tôi phải về nấu cơm cho gia đình, lại cùng quầng quay của cuộc sống, lại cơm áo gạo tiền cứ bám đấy chúng tôi. Chính thời gian và khoảng cách là rào ngăn cách vô hình chúng tôi chưa thể gặp lại nhau sau 5 năm chia xa nhưng những kỉ niệm đẹp đó là sợi dây luôn nối kết chúng tôi lại với nhau. Một cốc cafe cùng một không gian đẹp để tôi nhớ về các bạn, nhớ về xóm trọ yêu thương, nhớ về căn phòng trọ, nhớ về những món ăn... cảm ơn cuộc đời đã cho tôi gặp và kết thân với các bạn.

Chị Ngọc ơi có phần 2 nữa không chị ? Phần mà có sự xuất hiện của bọn em ý :)
 

Đăng nhập

Hoặc Đăng nhập sử dụng

Ôn thi THPT QG

Shoutbox
Đăng nhập để sử dụng ChatBox
  1. Dream 18 Dream 18:
    Shoutbox has been pruned!

Tin tức bạn bè

D2KT wrote on Nguyễn Thành Sáng's profile.
Chúc Chú sinh nhật sức khoẻ ạ!
Trung tâm tiếng Trung đông học viên nhất Hà Nội - Tiengtrung.vn
Học tiếng Trung tại trung tâm tiếng Trung đông học viên nhất tại Hà Nội. Học tiếng Trung trực tiếp với vua tiếng Trung youtube Dương Châu. I’m teaching Chinese. Pls visit to study https://tiengtrung.vn/
Được nghỉ hè rồi ^^

Thành viên trực tuyến

Diễn đàn Kiến thức

  • Diễn đàn Kiến thức (D2KT) dành cho học sinh - Teens kết bạn, học tập và chia sẻ sở thích. DiendanKienThuc.com đang thử nghiệm và xin giấy phép hoạt động mxh.