Chia Sẻ Xin hãy giúp cho cháu thấy được thế giới kì diệu của sách.

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
Top Poster Of Month
31/10/12
5,082
323
83
27

Anh (chị) suy nghĩ gì về đoạn thư sau đây của Tổng thống Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường con trai mình đang học: “Xin hãy giúp cho cháu thấy được thế giới kì diệu của sách. Nhưng cũng hãy cho cháu có đủ thời gian lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh”.
images (1).jpg

BÀI LÀM
(Trích cuốn sách Chuyên đề Ngữ văn)

Từ bao đời nay, sách đã là người mẹ tri thức, là kết tinh của tinh hoa văn hoá nhân loại. Tầm quan trọng của sách là không thể phủ nhận. Thế nhưng, với cuộc sống hiện nay, khi mà thế giới đang thay đổi từng ngày, thì chỉ có sách thôi chưa đủ. Con người cần trang bị cho mình những kiến thức từ sách và cả từ cuộc sống, từ những khám phá của bản thân. Đó là thông điệp mà Tổng thống Abraham Lincoln muốn gửi gắm đến tất cả mọi người qua bức thư gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường con trai mình đang theo học.

Từ khi xã hội loài người có tiếng nói, chữ viết, sách đã là công cụ để lưu giữ và truyền lại cho đời sau những hiểu biết, kinh nghiệm của ông cha. Rõ ràng, sách là kho tàng quý báu, đóng vai trò không nhỏ trong việc xây dựng và vun đắp cho nền tảng tri thức của con người. Tổng thống A.Lincoln viết: “Xin hãy giúp cho cháu thấy được thế giới kì diệu của sách”. Sách là một sự tiếp nối tri thức không bao giờ ngừng vận động. Chính vì vậy, những người đi trước cần dẫn dắt các thế hệ sau tiếp cận với thế giới sách - thế giới kì diệu với bao nhiêu điều lí thú, bổ ích, được chắt lọc qua biết bao thế hệ. Con người sẽ trở nên mê muội và tăm tối ra sao nếu không có ánh sáng thần tiên của sách? Sách là thứ khai sáng tâm hồn, nâng ta lên cao, mà như Macxim Gorki đã nói: “ Sách mở ra cho tôi một chân trời mới” – chân trời của tri thức, của lẽ sống, của tia sáng văn minh.


Tuy nhiên, sách vẫn chỉ là một phần trong tất cả, một đoạn dài trên con đường kiếm tìm tri thức ta đang đi. Sách thực sự rất hữu ích, vì nó phản ánh và ghi nhận cuộc sống.Tuy nhiên, chính vì sách là tấm gương cho ta ánh phản chiếu của cuộc sống mà sách không là tất cả. Sách phản chiếu cuộc sống, nhưng sách không phải là cuộc sống.

Đó chỉ là một công cụ để ta biết về cuộc sống, một viên gạch lót đường đưa ta vào cuộc sống mới mẻ đang chờ khám phá. “Nhưng cũng hãy cho cháu có đủ thời gian lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống...” Cuộc sống còn nhiều điều bí ẩn ta chưa nhìn thấy được, mà sách vở cũng không diễn tả hết.

Chúng ta không thể nhìn cuộc đời qua sách vở mà phải nhìn qua tâm hồn mình, phải “lặng lẽ suy tư”, tâm hồn luôn tìm tòi học hỏi. Điều chính yếu ở đây mà Tổng thống A.Lincoln muốn bày tỏ là hãy để cho thế hệ mai sau có “đủ thời gian” để nhìn cuộc sống bằng tâm hồn, bằng cảm nhận suy tư, chứ không chỉ dành hết thời gian vào những điều khô khan thiếu thực tế và sinh động trong sách vở, lí thuyết.

Hình ảnh phản chiếu chỉ có một mặt, làm sao ta có thể thấy hết những nét rung động, biến chuyển đằng sau bức tranh cuộc sống lung linh màu sắc. Ta phải cảm nhận bằng chính tâm hồn mình, biết rung cảm trước vẻ đẹp muôn màu của cuộc sống: “..đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.”

Cuộc sống luôn màu muôn vẻ là thế, dạy ta biết bao điều mới lạ mà những lí thuyết khô cứng trong sách vở không thể. Chỉ vì cứng nhắc, máy móc và tôn sùng lí thuyết mà trong quá khứ, nhân loại đã phải đắm chìm trong bóng tối mịt mù của đêm trường trung cổ hàng nghìn năm. Học không đi đôi với hành thì đó là lí thuyết chết, không còn giá trị. Cuộc sống vẫn là cuộc sống. Đó là thông điệp mà vị tổng thống vĩ đại muốn nhắn nhủ. Chúng ta - những con người đang tìm kiếm ánh sáng trên hành trình đi tìm tri thức - sẽ đưa mình và thế hệ mai sau đến một chân trời mới của cuộc sống, hay xa rời thực tế, vùi đầu trong sách vở, để nhân loại một lần nữa chìm trong cảnh u mê, tăm tối, lầm than?
 

Bài Trước

Bàn về văn hóa đọc

Bài Tiếp

Viết bài văn ngắn (600 từ) trình bày suy nghĩ về vài trò của ý chí và nghị lực trong cuộc sống