Truyện thơ cổ tích

vomongtho

Thành Viên
CON VỊT

Xa xưa cổ tích một nàng
Từng nghe chuyển kể man man trong làng
Sanh ra bóng sắc đẹp trang
Ai từng thấy bóng mịn màng chẳng quên
Không ai không nói không thương
Vì nàng đẹp đó có duyên nhiều chồng
Đường đời chẳng làm chẳng chăm
Đầu năm sanh gái cuối năm sanh chàng
Sanh rồi lại vất lang thang
Cơm ăn thì kiếm nhà chàng xin ăn
Có nhà thì cũng như không
Đẻ con sanh cái chẳng trông chẳng màng
Cả làng ai cũng thở than
Tội nghiệp bầy nhỏ đầy làng ai trông
Chẳng biết ai rõ là chồng
Chẳng sợ tai tiếng không chồng sinh con
Cả làng khấn vái cầu xin
Tội nghiệp bầy nhỏ sống đêm ngủ đường
Tiếng cầu vang vọng trời đêm
Bầy tiên nghe được chạy lên tâu trời
Ban đầu trời chẳng tin người
Sanh con sao lại bỏ rơi tứ bề
Nhiều lần tâu khấn trời nghe
Một lần trời xuống đêm khuya một mình
Úi chà! Đường ngõ trong làng
Bầy trẻ lúc nhúc một đàn không cha
Ngủ đường không cửa không nhà
Còn mẹ thì lại thiết tha kiếm chàng
Trời tức hóa kiếp cho nàng
Sanh làm kiếp Vịt chẳng màng nuôi con
Đẻ trứng rồi vất đi luôn
Chẳng thương chẳng tiếc chẳng buồn gì ai
Thì ra từ đó đến nay
Kiếp Vịt sanh đẻ chẳng rầy thương con

10.00 đêm 12.11.2017
thơ cổ tích
Con vịt
Bounthanh Sirimoungkhoune
 

vomongtho

Thành Viên
BÔNG HOA RỪNG

Đời người thì cũng có đôi
Muôn ngàn sinh vật chung duyên bến bờ
Có trời có đất có mưa
Có cây có gửi bến bờ đôi duyên
Bên thân bên bóng từng đêm
Sao trăng lại đến hẹn nhau từng rằm
Rừng xanh núi thẳm ngàn năm
Chẳng ai ngồi ngắm đến thăm một lần
Núi đêm đen tối một thân
Chẳng ong chẳng bướm chẳng lần nào thăm
Núi buồn chỉ biết thở than
Buồn buồn sầu vắng ngàn năm trong lòng
Một hôm ở trên thiên đàng
Trời buồn trời lấy sao trăng lau chùi
Đêm nay trăng sáng đẹp ơi
Đong đưa từng hạt sáng ngời trần gian
Lau xong trời ngó xuống trần
Úi chà! Núi khóc buồn thân một mình
Trời đành đi xuống thử xem
Trời mới gọi: núi khóc đêm làm gì?
Trần gian êm ấm sáng khuya
Sao lại đêm đến tỉ tê khóc thầm?
Núi ngó thấy bóng trời thăm
Chắp tay mười ngón lâm râm trả lời
Ngàn năm đã trôi qua rồi
Mà chẳng ai viếng ai ngồi hỏi thăm
Sinh vật thì cũng chẳng gần
Bướm ong thì vẫn xuôi vần nẻo xa
Ngàn năm một bóng thật là
Mưa rơi tuyết đổ buồn ơi lạnh sầu
Trời ngồi nghe núi khấn tâu
Thì trời mới biết đã lâu lỗi mình
Trời ngồi an ủi núi đêm
Rồi trời đưa tặng vui đền hạt bông
Núi đêm vui vẻ trồng luôn
Chắp tay mười ngón cám ơn với trời
Núi rừng từ đó khắp nơi
Bướm ong bay lượn khắp đồi rừng xanh
Hoa rừng muôn sắc mong manh
Đến người còn cũng đến thăm hoa rừng.

11.00 đêm 11.11.2017
thơ cổ tích
Bông Hoa Rừng

Bounthanh Sirimoungkhoune
 
Top