Thảo luận Suy ngẫm của em về câu chuyện "Vàng và tỏi"

Phong Cầm

Thành Viên
16/1/11
757
79
48
28
Nam Định
“Trên đường đi tới vùng Ả Rập, một nhà buôn có mang theo 2 túi tỏi bên mình.Ông ta đem toàn bộ số tỏi này để biếu những người ở vùng đó. Từ xưa tới nay, người vùng này chưa từng thấy củ tỏi bao giờ, càng ko thể tưởng tượng nổi trên thế giới lại có món ăn ngon như thế. Sau khi nhận được món quà quý, dân vùng này đã rất nhiệt tình khoản đãi vị nhà buôn tài giỏi này. Trước khi từ biệt, họ còn tặng ông 2 túi vàng để tạ ơn.

Sau khi về nhà, nhà buôn này liền kể lại chuyện mình trải qua với người bạn. Người bạn của ông không khỏi động lòng trước 1 tài sản lớn như vậy. Ông ta nghĩ, mùi vị của hành tây cũng ngon đấy chứ! Do đó, ông ta mang 2 túi đầy hành tây đến vùng đó rồi làm như nhà buôn thứ nhất. Dân vùng đó cảm thấy hành tây mùi vị còn ngon hơn tỏi. Họ cũng rất vui mừng khoản đãi người buôn rất thịnh tình. Sau khi tính toán, cho rằng vàng không thể tỏ rõ được cảm kích đối với người từ phương xa tới, họ quyết định tặng người bạn này thứ mà họ yêu thích nhất - 2 túi tỏi.”

Bạn nghĩ gì về câu chuyện này?

Bài làm

Để truyền tải thông điệp cuộc sống nhân dân đã dùng những mẩu truyện nhỏ để bày tỏ, nhiều câu chuyện tuy chỉ ngắn ngủi nhưng đã để lại cho người đọc rất nhiều suy nghĩ và tự nghiệm ra bài học cho bản thân. Trong đó, có câu chuyện “Vàng và tỏi” cho mỗi người sẽ có những suy nghĩ riêng về xã hội, về lòng người.

Câu chuyện “Vàng và tỏi” ở trên, hiển nhiên có nhiều ý nghĩa “tảng băng chìm” hơn là bề nổi ta đang thấy. Đọc câu chuyện, một người thương nhân nhìn thấy ở trong đó bài học về cơ hội, bài học của “đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn”. Tuy chỉ là câu chuyện phiếm nhưng thực ra trong cuộc sống cũng như vậy. Người biết nắm bắt trước cơ hội sẽ nắm vàng, người bước theo sau chỉ có thể sẽ nhận tỏi! Phần thưởng thuộc về người biết đi trước một bước. Đều là thương nhân, nhưng phần lời mà hai người nhận được rõ ràng giá trị khác hẳn nhau. Cũng có thể người đọc rút ra được mối quan hệ về cung – cầu, một thứ cung hiếm hoi trong khi cầu lại rất nhiều, chắc chắn giá trị sẽ trở nên lớn gấp bội giá trị thực của nó. Có bạn sẽ nói, người thương nhân số một chẳng qua là may mắn khi tình cờ đi ngang qua vùng Ả rập đó, nếu là thương nhân số hai có được cơ hội đó chắc chắn ông ta sẽ có vàng. Nhưng tôi nói chưa chắc, bởi nếu thương nhân số hai đi qua đó, chắc gì ông ta đã tặng tỏi cho người dân để rồi được hồi đáp, bởi có rất nhiều người không dễ dàng tự nhiên cho ai cái gì, họ chỉ nghĩ đến lợi ích khi bỏ ra. Thương nhân số một kia không chỉ có được cơ hội mà bản thân ông ta luôn tự tạo cơ hội cho mình để nắm chắc trong tay, đó là việc mang theo bên mình túi tỏi, và cho người dân để tạo mối quan hệ, có thể ông ta chỉ nghĩ đến công việc làm ăn được suôn sẻ chứ không nghĩ đến việc được hồi đáp hậu hĩnh bằng vàng, như vậy, hành động đó của thương nhân số một càng thêm khôn ngoan, chu đáo và đáng quý.

Ngoài ra, tôi còn thấy trong câu chuyện đó là bài học về sự cho đi – nhận lại và cái được luôn trái ngược với lòng tham. Nhà buôn ban đầu đã cho hết số tỏi mình mang đi, ông ta nào có biết được rằng mình sẽ có hai túi vàng, ông ta cho đi bằng sự rộng rãi của mình. Vì nếu biết trước điều đó, nhà buôn có lẽ đã mang cả xe tỏi để tặng. Việc cho đi mà không cần hồi đáp xưa nay hiếm người làm được . “Cho” và “nhận” là hai khái niệm tưởng chừng như đơn giản nhưng số người có thể cân bằng được nó lại chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Ai cũng có thể nói “Những ai biết yêu thương sẽ sống tốt đẹp hơn” hay “Đúng thế, cho đi là hạnh phúc hơn nhận về”. Nhưng tự bản thân mình, ta đã làm được những gì ngoài lời nói ? Hơn nữa, khi bạn “cho” đi, bạn có đảm bảo rằng bạn không mong “nhận” về không? Hãy cố gắng sống vì sự tốt đẹp cho người khác bằng hành động chứ không chỉ bằng lời nói và với sự vô tư nhất có thể. Cho nên, giữa nói và làm lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Bất cứ ai cũng đã có lần nghe câu nói “cho đi là hạnh phúc” nhưng thực hiện được điều đó chẳng dễ dàng gì. Hạnh phúc mà bạn nhận được khi cho đi chỉ thật sự đến khi bạn cho đi mà không nghĩ ngợi đến lợi ích của chính bản thân mình. Đâu phải ai cũng quên mình vì người khác. Nhưng xin đừng quá chú trọng đến cái tôi của chính bản thân mình. Xin hãy sống vì mọi người để cuộc sống không đơn điệu và để trái tim có những nhịp đập yêu thương.

Qua câu chuyện, chính chúng ta cũng nhận thấy những người dân lương thiện luôn công bằng về việc khoản đãi và trả công bằng thứ họ cho là quý giá nhất để trao đổi. Được cho số tỏi không đòi hỏi trả tiền, nhưng những người dân đều biết rằng khi họ được nhận một thứ gì đó họ nên bày tỏ lòng biết ơn của mình bằng cách tiếp đãi chu đáo nhà buôn và trả cho họ thứ họ cho là quý giá nhất. Tấm lòng đó cũng là điều mà chúng ta nên học hỏi. Dù khi chúng ta được giúp đỡ, được tặng cho thứ gì đó mà không cần đòi hỏi thì chúng ta không nên coi điều đó là đương nhiên. Lòng tốt nên được đổi lại bởi cái thiện, lòng biết ơn, dù chỉ đơn giản là một lời cám ơn chân thành. Tôi đã nhìn thấy rất nhiều trường hợp mà kẻ nhận lại thấy đó là điều mình đáng được nhận mà không suy xét đến lòng tốt của kẻ cho. Nếu là tôi, tuy không đòi đáp lại nhưng chắc chắn sẽ có lúc mủi lòng. Sự mủi lòng ấy, biết đâu, về lâu dài, lại mài mòn tấm lòng lương thiện của kẻ cho đi. Cái đẹp, dù nhỏ bé, ta cũng nên trân trọng hết mực, giống như những người dân cùng Ả rập kia.

Câu chuyện dù ngắn ngủi, nhưng đọc, ngẫm kĩ, ta nhận ra được biết bao điều thú vị, có ích biết bao. “Vàng và tỏi”, có lẽ là vàng của lòng tốt và tép tỏi bé nhỏ của tính vụ lợi. Còn bạn? Bạn nghĩ gì sau khi đọc câu chuyện này?


- Phong Cầm -


- Đây là câu hỏi 8/20 điểm của một đề văn học sinh giỏi. Câu chuyện "Vàng và tỏi" trình chiếu trên VTV3 đã nhanh chóng trở thành hiện tượng. Đọc đề Văn này, có lẽ rất nhiều bạn học sinh băn khoăn, thấy khó để làm. Cũng có bạn chắc chắn sẽ cho rằng : một câu chuyện ngắn mà sao người ta bắt suy luận ra lắm thứ như vậy, những loại suy luận đó chắc gì tác giả/ người viết ra câu chuyện đã nghĩ đến. Nhưng, nhờ có sự suy nghĩ, suy luận vượt lên trên tác phẩm ấy mà mỗi người chúng ta tập luyện được cách suy nghĩ, tính cẩn thận suy xét mọi việc. Như vậy, văn học đã góp phần rèn luyện tính tình của mỗi con người, khiến tính cách chúng ta càng thêm hoàn thiện hơn.
- Mong các bạn sẽ cùng thảo luận với Phong Cầm về câu chuyện này.
 

Bài Trước

Tôi đã khóc khi không có giày để đi, cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày

Bài Tiếp

Con người ta sớm muộn gì cũng

linh lí lắc

Thành Viên
14/11/16
26
9
3
27
Hà Nội
Người đàn ông mang hành Tây đến nhận được lại 2 túi tỏi chắc là phải thốt lên rằng ôi thật bất ngời nhỉ. Vì thứ ông ta muốn là Vàng chứ không phải tỏi.
 

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
Top Poster Of Month
31/10/12
5,082
323
83
27
Vàng không phải là thứ quý nhất trên đời này. Vàng chỉ là vàng nếu chúng ta không biết giá trị của nó.
 

Ngọc Suka

Thành Viên
11/4/16
756
151
43
27
Qua câu chuyện "Vàng và tỏi", tôi có một số quan điểm như sau:
- Vấn đề kinh doanh:
+ Điểm chung của hai nhà buôn: cả hai đều là những người có óc quan sát và nhìn nhận, biết được vùng đất đó cần những gì và mang lại cho họ những điều mới mẻ.
+ Điểm riêng:
Nhà buôn thứ nhất: là một nhà buôn tài ba, ông luôn tạo ra mối quan hệ tốt đẹp với "khách hàng":tặng cho dân làng 2 túi tỏi như để thể hiện tình cảm của mình với người dân nơi đây, không tính toán thiệt hơn nhưng ông đã được đáp trả tình cảm bằng hai túi vàng. -> Trong kinh doanh không phải lúc nào ta cũng tính toán thiệt hơn, phải sinh lời mà cần phải biết "khách hàng" cần gì và chiếm được trọn vẹn trái tim của họ.
Nhà buôn thứ hai: không đi theo cách kinh doanh của nhà buôn thứ nhất, ông cũng đã biết sáng tạo trong kinh doanh, mang đi thứ mà người dân nơi đó chưa có. Người buôn thứ hai với tư tưởng muốn sinh lời với những củ hành tây mà ông mang đến cho họ nhưng ông đã không đạt được mục đích của mình vì người dân tạ ơn ông bằng những củ tỏi. -> Trong việc kinh doanh không phải lúc nào cũng theo ý mình, hãy nhìn vào đời sống và nhu cầu của "khách hàng" để chúng ta kinh doanh và chấp nhận những gì chúng ta thu lại được.
- Tình người:
+ Người dân hiền lành, chất phác, luôn biết cảm ơn những người đã đôí xử tốt với mình và luôn trân trọng những gì quý giá bên mình để đem tặng cho những người khách.
+ Quy luật cho đi và nhận lại luôn song hành cùng những con người chân chất, thật thà như thế.
 
  • Like
Reactions: Trangps3