Chia Sẻ " Sóng" và "Vội vàng" với nỗi khát vọng tình yêu bồi hồi trong ngực trẻ

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
Top Poster Of Month
31/10/12
5,082
323
83
27

Cảm nhận của anh chị về khát vọng trong hai đoạn thơ sau:

Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để ngàn năm còn vỗ (Sóng – Xuân Quỳnh)


Ta muốn ôm Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm,

cho dã đầy ánh sáng,

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi! (Vội vàng – Xuân Diệu)

BÀI LÀM THAM KHẢO
Khát vọng là một biểu hiện tâm lí mang tính tích cực, tốt đẹp của con người. Khát vọng xuất phát từ những mong ước làm nên cuộc đời hạnh phúc, không chỉ cho bản thân người đó mà còn cho những người xung quanh trong tương lai, thúc đẩy sự phát triển của xã hội, đất nước. Khát vọng của người con gái đang yêu trong những vần thơ của Xuân Quỳnh và khát vọng về tình yêu về tuổi trẻ trong những vần thơ của xuân Diệu là những khát vọng rất đẹp. Mỗi khát vọng có những nhịp thở riêng rất độc đáo mang màu sắc rất riêng của mỗi nhà thơ.


Tác giả, tác phẩm - Xuân Quỳnh là một trong số những nhà thơ nữ tiêu biểu nhất của thế hệ các nhà thơ trẻ trong thời kì kháng chiến chống Mĩ. Thơ Xuân Quỳnh là tiếng lòng của một tâm hồn phụ nữ nhiều trắc ẩn, vừa hồn nhiên tươi tắn vừa chân thành đằm thắm và luôn da diết với khát vọng hạnh phúc đời thường. “Sóng” là bài thơ tình yêu đặc sắc của Xuân Quỳnh, in trong tập “Hoa dọc chiến hào”. Trong bài thơ “ Sóng” Xuân Quỳnh đã gửi gắm nỗi khát vọng đó trong những câu thơ

“Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để ngàn năm còn vỗ”

Xuân Diệu là “nhà thơ mới nhất trong các nhà Thơ Mới” (Hoài Thanh). Ông được giới trẻ tấn phong là “Ông hoàng của thi ca tình yêu”. Ông mang đến cho thơ ca đương thời một sức sống mới, một nguồn cảm xúc mới, thể hiện một quan niệm sống mới mẻ cùng với những cách tân nghệ thuật đầy sáng tạo. Ông là nhà thơ của tình yêu, của mùa xuân và tuổi trẻ với giọng thơ sôi nổi, đắm say, yêu đời thắm thiết. Vội vàng được trích trong tập Thơ Thơ là một trong những bài thơ hay nhất của Xuân Diệu trước cách mạng. Trong bài thơ “Vội Vàng” Xuân Diệu gửi gắm khát vọng về tình yêu tuổi trẻ của mình qua những vần thơ :

“Ta muốn ôm Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm,

cho dã đầy ánh sáng,

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!”


Đoạn thơ trong Sóng của Xuân Quỳnh là đoạn thơ chứa đựng một khát vọng cháy bỏng về một tình yêu vĩnh hằng, vĩnh cửu:

Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để ngàn năm còn vỗ

Xuyên suốt trong bài thơ Sóng là một tâm hồn phụ nữ yêu đắm say, rạo rực với những cung bậc tình cảm nhiều trạng thái: lúc “dữ dội – dịu êm” khi “ồn ào – lặng lẽ”. Có lúc nhớ nhung đến trào sôi “cả trong mơ còn thức”. Tình yêu của người phụ nữ ấy thật đẹp, thật nhân văn, giàu niềm tin, thủy chung “hướng về anh – một phương” nhưng cũng thật nhiều âu lo, dự cảm về cuộc đời nhiều trắc trở phía trước.

Tình yêu ở Xuân Quỳnh thật bao la vô bến bờ nhưng cũng thật nhiều những dự cảm về sự trắc trở. Vì thế để vĩnh cửu hóa tình yêu chỉ còn cách là hiến dâng tình yêu ấy vào tình yêu nhân loại, vào “biển lớn tình yêu”.
Hai câu thơ:

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Thể hiện sự khát khao đến cháy bỏng ước vọng được hóa thân, hiến dâng con sóng tình yêu của mình hòa tan vào biển cả để mang đến “trăm con sóng nhỏ”. Ở đây, trăm con sóng nhỏ ấy là tổng hòa của những tình cảm cao thượng và nhân văn. Sóng chỉ thực sự là sóng khi nó hòa chung vào muôn điệu của đại dương bao la. Tình yêu của con người cũng vậy, nếu chỉ biết giữ cho riêng mình thì sẽ tàn phai theo năm tháng. Và tình yêu sẽ chỉ bất tử khi tình yêu đó hòa vào biển lớn của tình yêu nhân loại. Đây cũng là biểu hiện của một tình yêu gắn liền với quan niệm “tận hiến”: yêu và sống hết cho tình yêu. Và yêu là luôn sống cho tất cả. Vì tình yêu nếu chỉ giữ cho riêng mình đó là vị kỷ. Victo Huygo cho rằng “Được yêu, một sự kiện quan trọng biết bao! Yêu, càng trọng đại hơn nữa! Vì yêu, trái tim trở nên can đảm. Nó chỉ còn toàn những gì thuần khiết, chỉ dựa vào những gì cao thượng và lớn lao”.

Hai câu cuối:

Giữa biển lớn tình yêu

Để ngàn năm còn vỗ
Tình yêu được nữ sĩ gọi là “biển lớn”, phải chăng đó là ẩn dụ để chỉ biển lớn tình yêu nhân loại. “Ngàn năm còn vỗ” là sự bất tử hóa của tình yêu. Tình yêu như biển cả, ngàn năm sau, cả ngàn năm sau và mãi mãi vẫn muôn đời vỗ những nhịp yêu thương không bao giờ hết. Muốn bất tử hóa, vĩnh cửu hóa tình yêu thì phải rũ bỏ sự ích kỷ của bản thân để hòa nhập vào tình yêu lớn lao. Vì “Yêu có nghĩa là mong sao cho người khác được hạnh phúc; không phải là mong cho mình, mà là mong cho người mình yêu và cố gắng cao nhất để làm được điều đấy”(Aristole). Và cũng bởi vì một nghịch lý: “Hạnh phúc thật sự chỉ đến khi bạn biết mạnh dạn cho đi – chứ ko phải nắm giữ thật chặt”(Christopher Hoare)


Khổ cuối của Sóng còn mang một ý nghĩa khác: Xuân Quỳnh viết bài thơ này vào những năm 1967, khi cuộc kháng chiến của nhân dân miền Nam ở vào giai đoạn ác liệt, khi thanh niên trai gái ào ào ra trận “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, khi sân ga, bến nước, gốc đa, sân trường diễn ra những “Cuộc chia ly màu đỏ”. Cho nên có đặt bài thơ vào trong hoàn cảnh ấy ta mới càng thấy rõ nỗi khát khao của người con gái trong tình yêu. Và càng thấm thía ý nghĩa cuộc sống: con người không thể tách rời khỏi cộng đồng. Tình yêu của mỗi con người phải hòa vào tình yêu đất nước. Vì “Giọt nước chỉ hòa vào biển cả mới không cạn mà thôi”.

Thành công của đoạn thơ là nhờ vào một số thủ pháp nghệ thuật: Ẩn dụ, nhân hóa… kết hợp với thể thơ năm chữ giàu nhịp điệu đã làm nên những con sóng nhiều trạng thái tình cảm. Âm điệu, nhịp điệu như nhịp sóng thể hiện nhịp tâm hồn, nhịp tình cảm trong tâm hồn người phụ nữ; hình tượng sóng, hình tượng trung tâm, xuyên suốt bài thơ với đủ mọi sắc thái, cung bậc như tâm hồn người phụ nữ đang yêu. Cách xây dựng hai hình tượng song hành: sóng và em độc đáo.


Đoạn thơ trong Vội Vàng mang đến những cung bậc tình cảm dào dạt của Xuân Diệu và quan niệm tình yêu mới mẻ:

Ta muốn ôm Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều V

à non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm,

cho đã đầy ánh sáng,

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Hình thức trình bày đoạn thơ rất đặc biệt, thể hiện dụng ý nghệ thuật của tác giả. Ba chữ "Ta muốn ôm" được đặt ở giữa dòng thơ mô phỏng hình ảnh nhân vật trữ tình đang dang rộng vòng tay để ôm tất cả sự sống lúc xuân thì - sự sống giữa thời tươi vào lòng. Đó là chân dung của một cái tôi đầy tham lam, ham hố đang đứng giữa trần gian, cuộc đời, dòng đời để ôm cho hết, riết cho chặt, cho say, cho chếnh choáng, thâu cho đã đầy, cho no nê, cho tới tận cùng những hương sắc của đất trời giữa mùa xuân... Tất thảy đều vồ vập, khát khao đến cháy bỏng với các mong muốn được giao hoà, giao cảm mãnh liệt với vạn vật, với cuộc đời. Đây quả là một khát khao vô biên, tuyệt đích, rất tiêu biểu cho cảm xúc thơ Xuân Diệu. Điệp từ, điệp ngữ được sử dụng bởi tần số dày đặc trong cả đoạn thơ tiêu biểu cho nhịp điệu dồn dập, đầy bồng bột, đắm say. Chính những câu thơ đó lưu lại trong ta ấn tượng về một dòng sông cảm xúc cứ dâng trào, ào ạt từ câu mở đầu cho đến câu cuối cùng bài thơ. Chỉ riêng điệp ngữ “ta muốn” được điệp tới bốn lần, mỗi lần điệp đi điệp lại liền với một động từ diễn tả một trạng trái yêu thương mỗi lúc một nồng nàn, say đắm: ôm, riết, say, thâu, hôn, cắn.


Đó chính là đỉnh điểm của cảm xúc bồng bột, sôi nổi và đắm say khiến nhà thơ phá tung những quan niệm của thi pháp trung đại để biểu lộ tâm hồn mình trong một cách nói tưởng như vô nghĩa mà hoá ra rất sáng tạo: "Và non nước, và cây, và cỏ rạng." Một trạng thái tham lam, ham hố không có điểm tận cùng trong tâm hồn nhà thơ. Trong cảm nhận của thi nhân, cuộc đời trần thế như bày ra cả một bàn tiệc với tất cả hình ảnh của cuộc sống tươi non, đầy hương sắc. Nhà thơ diễn tả thiên nhiên bằng các mĩ từ, lại nhân hoá khiến nó hiện ra như con người có hình hài và mang dang dấp của tuổi xuân. Câu cuối cùng kết thúc cả bài thơ: " Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi." Đây là lời gọi thiết tha với sự cuồng nhiệt cao độ của 1 trái tim khao khát tình yêu và cuộc sống. Trong hồn thơ Xuân Diệu, mùa xuân - tuổi xuân ngon lành và quyến rũ như một trái chín ửng hồng, như mời mọc. Trong câu thơ này, hình ảnh xuân hồng với từ "cắn" khiến câu thơ thật gợi cảm xen chút giật mình trước tứ thơ thật độc đáo, diễn tả niềm khao khát giao cảm mãnh liệt, sự ham hố cuồng nhiệt của Xuân Diệu mãi mãi là khát vọng, là ham muốn không có giới hạn.


Với bài thơ "Vội vàng" nói chung và đoạn thơ nói riêng, Xuân Diệu đã phả vào nền thi ca Việt Nam một trào lưu "Thơ mới". Mới lạ nhưng táo bạo, độc đáo ở giọng điệu và cách dùng từ, ngắt nhịp, nhất là cách cảm nhận cuộc sống bằng tất cả các giác quan, với một trái tim chan chứa tình yêu. "Vội vàng" đã thể hiện một cảm quan nghệ thuật rất đẹp, mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Đó là lòng yêu con người, yêu cuộc đời. Đó là tình yêu cảnh vật, yêu mùa xuân và tuổi trẻ... Và là ham muốn mãnh liệt muốn níu giữ thời gian, muốn tận hưởng vị ngọt ngào của cảnh sắc đất trời "tươi non mơn mởn". Phải chăng trời đất sinh ra thi sĩ Xuân Diệu trên xứ sở hữu tình này, là để ca hát về tình yêu, để nhảy múa trong những điệu nhạc tình si?!


Cả hai đoạn thơ đều bộc lộ tình yêu và sự khát khao mãnh liệt với thiên nhiên, cuộc sống của hai ông hoàng và nữ hoàng thi ca tình yêu hiện đại Xuân Quỳnh – Xuân Diệu. Cả hai đều sử dụng nghệ thuật ẩn dụ mượn hình tượng thiên nhiên để nói đến tình yêu và khát vọng tuổi trẻ của mình. Sóng với quan niệm tận hiến, yêu là hóa thân vào biển lớn tình yêu nên dạt dào trìu mến. Sóng hồn hậu, nữ tính. Còn Vội Vàng của Xuân Diệu lại bộc lộ quan niệm tình yêu tận hưởng nên vồ vập, cuồng nhiệt, đắm say. Vội vàng sử dụng thể thơ tự do còn Sóng sử dụng thể thơ năm chữ.

Diễn đàn kiến thức vui học mỗi ngày
 

Bài Trước

Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng. Bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai

Bài Tiếp

Giá trị nhân đạo trong “Chí Phèo” của Nam Cao và “Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài