Không bao giờ nói “Không bao giờ”

Moderator
upload_2017-10-27_19-12-8.png


Tôi không nhớ lúc nào trong đời, mình bắt đầu không muốn cái gì khác hơn là trở thành một cô giáo. Khi còn là một đứa trẻ, tôi chơi trò dạy học với các anh chị em họ và bạn bè như thể một cách thực tập cho nghề nghiệp tương lai của mình. Nhưng cái mà một đứa trẻ là tôi lúc đó không thể nhận thấy, là giấc mơ của mình đắt giá biết nhường nào. Tôi xuất thân từ một gia đình trung bình, và dường như chúng tôi luôn luôn phải vật lộn để có đủ cái ăn. Giấc mơ của tôi được vào học trường đại học Connecticut dường như vượt khỏi tầm với nhưng tôi vẫn không muốn một thứ gì thấp hơn thế.

Vào năm học cuối cùng của trung học, tôi bắt đầu nộp đơn vào các trường đại học. Trong tim tôi đã quyết định sẵn rồi: trường đại học Connecticut là trường duy nhất. Nhưng một trở ngại lớn như hòn đá chặn giữa tôi và giấc mơ của tôi, đó là học phí.

Nghĩ tới điều đó, thọat tiên, tôi súyt bỏ cuộc. Tôi nghĩ, ai mà tài trợ cho mình – một cô nữ sinh trung bình – một món tiền như vậy cơ chứ? Tôi không phải là học sinh giỏi nhất lớp, gần giỏi nhất cũng không phải, nhưng tôi biết trái tim mình đặt đúng chỗ, và thế là tôi kiên định với lụa chọn của mình. Tôi biết học bổng sẽ chỉ dành cho những học sinh thật thông minh, hay tương tự như vậy. Nhưng tôi vẫn nộp đơn cho tất cả các lọai học bổng mà tôi biết. Tôi có gì để mất nào? Và khi người tư vấn của tôi nói với tôi rằng có một hệ thống chuyên hỗ trợ tài chính cho người muốn vào đại học, tôi bèn nộp đơn. Nộp, nhưng tôi hòan tòan không nghĩ là mỉnh có đủ tiêu chuẩn để được giúp đỡ.

Sau kì nghỉ, các bạn của tôi bắt đầu nhận những thư báo nhập học của các trường đại học, và tôi cũng nôn nóng chờ nhận cái thư của mình. Cuối cùng, một lá thư đến từ trường đại học Connecticut. Cảm giác sợ hãi và vui sướng tràn ngập, nhưng tôi đã sẵn sàng. Tôi mở phong bì với tay run run và nước mắt tràn mi. Trời đất! Tôi đã được nhận vào trường học! Tôi khóc mât một lúc, vừa hào hứng vừa sợ hãi. Tôi đã làm cật lực để được trường chấp nhận. Nhưng tôi nghĩ tới học phí, có lẽ nào tôi lại sẽ không được đến trường chỉ vì không có đủ tiền đóng.

Tôi bắt đầu làm một công việc tòan thời gian, nhưng cũng không đủ trả tiền học. Món tiền đó quá lớn. Tôi là đứa con đầu tiên trong gia đình có thể vào đại học, và tôi biết bố mẹ tự hào biết bao, nhưng họ không thể lo nổi học phí cho tôi. Tuy nhiên, bố mẹ tôi là những người tuyệt vời, và họ dạy tôi không bao giờ được từ bỏ ước mơ của mình, bất chấp những trở ngại trên đường đi, và nhất là không bao giờ được để “mất dấu” những gì mình thật sự muốn trong đời. Bố mẹ tôi nói đúng, và tôi tiếp tục tin tưởng vào chính mình và giấc mơ của mình.

Nhiều tháng trôi qua và vẫn không có tin tức gì từ văn phòng hỗ trợ tài chính. Tôi đóan rằng tôi không đủ điều kiện, nhưng vẫn chưa hết hy vọng. Cuối cùng, một lá thư đến. Tôi nôn nóng mở ra, nhưng đó chỉ là báo động giả. Lá thư yêu cầu tôi cung cấp thêm một số thông tin nhằm tiến hành xét đơn của tôi.

Việc này diễn đi diễn lại nhiều lần, và hy vọng của tôi ngày càng teo lại. Cuối cùng, một phong bì to tướng gửi tới. Tôi biết đây chính là cái phong bì sẽ quyết định tôi có được đi học hay không. Tôi mở phong bì ra nhưng không thể hiểu nổi nội dung của những tài liệu trong phong bì đó.

Ngày hôm sau, tôi mang ngay những tài liệu đó đến trường và đề nghị người tư vấn của tôi coi giùm chúng nói gì. Ông nhìn tôi với một nụ cười rạng rỡ, và nói với tôi rằng quỹ hỗ trợ tài chính không chỉ tài trợ tiền học của tôi, mà tôi còn đạt thêm hai học bổng nữa mà toi đã nộp đơn. Thọat tiên, tôi bị sốc, rồi tôi òa khóc….
Giờ đây tôi là sinh viên của trường đại học Connecticut, khoa ngôn ngữ. Trong năm tới – năm đầu tiên của thiên niên kỉ mới, giấc mơ của tôi sẽ thành sự thực: tôi sẽ trở thành cô giáo.

Tôi sống theo câu châm ngôn này: “Hãy với tới bầu trời, vì nếu không chạm tới được thì bạn cũng đã ở giữa những vì tinh tú.”

--St--
 
  • Like
Reactions: nhan sam

nhan sam

Thành Viên
11/2/12
9
5
3
Thành Viên
Never ever give up

“Never give up!” (Không bao giờ từ bỏ) - sticker mang dòng chữ này từng là quà tặng của một trong những sếp cũ của tôi, sau một khóa huấn luyện về tinh thần mà chị ấy tham gia. Tôi dán nó ngay trên chiếc điện thoại bàn của mình, mỗi ngày đều nhìn thấy, đều chạm tay vào, đều lắng nghe nó... để luôn nhắc nhở bản thân rằng “không bao giờ từ bỏ” khi đứng trước những khó khăn.

Khi đó tôi mới đi làm được vài năm, những con dốc nhỏ trong công việc đều dễ trở thành núi cao vì lòng kiên nhẫn thì ít mà cái tôi vẫy vùng và mong muốn đổi thay thì dồi dào trong huyết quản. Mỗi buổi sáng, tôi lau chiếc điện thoại khi ngồi vào bàn làm việc, vuốt ngón tay lên lời nhắn nhủ này, tôi hiểu nó thật sự rất có ý nghĩa với mình.

Từ bỏ quá sớm khi đối mặt với những khó khăn nhất thời, dù trước mắt mình đang có cơ hội khác tốt hơn, là sự kiêu hãnh nhưng đôi khi là trốn chạy những va chạm mà lẽ ra mình phải chấp nhận và vượt qua để trở nên cứng cáp.

Rất nhiều khoảnh khắc, nhiều thời điểm trong cuộc sống của mình, tôi đã muốn quay lưng và từ bỏ ngay cái nơi/con người đã làm cho mình không còn cảm thấy niềm vui và sự bình an khi “chung sống”. Nhưng sự ra đi không đơn giản chỉ cần một cái vẫy tay, vài lời tạm biệt hoặc là một mớ giấy tờ cần phải ký...

Đôi lần, khi đối diện với những chông gai được bày ra trước mắt mình, tôi tự nhủ “vượt qua nó đi rồi hãy từ bỏ nó”. Đó là thời điểm tôi hiểu rằng nơi chốn/con người mình đang yêu thương đã phụ rẫy trái tim nóng bỏng của mình. Tôi sẽ cố gắng bước qua hết chông gai đan dưới mỗi bước chân mình, rồi sau đó sẽ vẫy tay tạm biệt với nụ cười nhẹ nhõm trong tim.

Tôi nhớ mình đã quyết định rất nhanh khi từ bỏ chỗ ngồi có chiếc điện thoại gắn sticker “never give up!” sau hơn ba năm trút bao buồn vui vào đấy... Tôi chỉ tiếc không thể mang theo chiếc điện thoại đã lắng nghe hết các câu chuyện thường nhật của tôi suốt hơn một ngàn ngày qua, động viên tôi những lúc thật sự nản lòng rằng “đừng bao giờ từ bỏ”.

Khi trái tim tôi đã bớt sôi sục hơn và tình yêu với gia đình bảo rằng mình hãy nên kiên nhẫn thì ý nghĩ ra đi hay rẽ ngang bao giờ cũng đến chậm hơn những cơn sóng cao hay những cơ hội màu hồng.

Tuy nhiên, đáng sợ hơn là khi trái tim mình vẫn còn đầy yêu thương nhưng lý trí bảo rằng phải chấm dứt ở đây thôi, vì tình yêu này chỉ đến từ một phía và có ai đó ngoài kia đang mời mọc mình lên thuyền. Từ bỏ để trái tim nhẹ nhõm hơn hay tiếp tục cứu vãn một mối quan hệ đang làm thương tổn mình vẫn luôn là một câu hỏi khó...

Sẽ rất nhiều lần, có thể bạn sẽ phải lựa chọn giữa tình yêu (với ai đó/điều gì đó) và cái tôi to lớn của bản thân. Sẽ rất nhiều lần, có thể bạn sẽ thổn thức khi lý trí nhận quyết định ra đi mà trái tim vẫn dùng dằng ở lại...

Khi còn tình yêu, không có nghĩa là người ta sẽ không bao giờ từ bỏ. Đôi khi người ta chọn ra đi vì tình yêu quá lớn của mình.
 
  • Like
Reactions: Dream 18

Đăng nhập

Hoặc Đăng nhập sử dụng

Ôn thi THPT QG

Shoutbox
Đăng nhập để sử dụng ChatBox
  1. songngu songngu:
    Chào ngày mới
  2. D2KT D2KT:
    Shoutbox has been pruned!

Tin tức bạn bè

Thà chễ còn hơn không bao giờ.
Chào các bạn Diễn đàn Kiến thức! Chúng ta mở cuộc thi mới thôi :)

Cách ly cả nước 15 ngày, hoặc lâu hơn. Hiccc

Thành viên trực tuyến

Không có thành viên trực tuyến.

Sinh Nhật

Diễn đàn Kiến thức

  • Diễn đàn Kiến thức (D2KT) dành cho học sinh - Teens kết bạn, học tập và chia sẻ sở thích. DiendanKienThuc.com đang thử nghiệm và xin giấy phép hoạt động mxh.