Cứ mỗi độ thu sang

Hide Nguyễn

Không ngừng hi vọng
"Cứ mỗi độ thu sang
Hoa cúc lại nở vàng
Ngoài vườn hương thơm ngát
Ong bướm bay rộn ràng

Em cắp sách đến trường
Nắng thu trải trên đường
Trời trong xanh gió mát
Đẹp thay lúc thu sang"

.....

Bài thơ này mở đầu cho chủ điểm "Mùa thu" trong sách tập đọc lớp 1 hồi xưa. Thời ấy trẻ con được dạy khái niệm về mùa thu chỉ đơn giản vậy thôi. Mùa thu gắn với việc đến trường, với hoa cúc vàng, trời thì trong và xanh, gió thì mát. Bài thơ ngắn gọn, bên cạnh là khóm cúc đại đóa mà muốn cho nó "nở vàng" thì phải tô màu!



Hình ảnh: Tác giả bài viết (st)

Tuổi thơ của chúng tôi trải qua hai cuộc chiến tranh phá hoại nên ký ức tuổi thơ gắn với cuộc sống nơi sơ tán. Không có "mái trường" đâu vì lớp học phân tán trong từng lũy tre, khu vườn của bà con địa phương. Tôi nhớ lắm con đường đi học những năm ấy. Con đường mương nhỏ trải dài qua cánh đồng lúa theo bước chân của con bé 6 tuổi đầu đội mũ rơm. Thế mà mùa thu vẫn man mác đến tận bây giờ với bầu trời trong xanh, mây trắng thong thả soi bóng dòng mương trong vắt. Những con chuồn kim bé tý bay nhẹ bẵng rồi đậu im lìm trên ngọn cỏ may. Và sâu đậm hơn cả là hình ảnh cả một con đường rực vàng hoa cúc quỳ!

Hoa cúc quỳ! Hồi ấy chỉ gọi đơn giản là hoa quỳ. Đó là loại cây mà hợp tác xã trồng để lấy lá làm phân xanh (!) Ngày nào cũng đi trên con đường ấy, cúc quỳ thương lũ trẻ xa nhà nên như người bạn đồng hành. Đầu tiên là những đoạn hom nâu xỉn được cắm xuống. Chẳng bao lâu, những chồi xanh mập mạp đâm ra và lớn lên rất nhanh. Lá cúc quỳ xanh đậm, to, dầy, ram ráp và rất đắng. Những bụi cúc quỳ vươn cao nhanh, xanh tốt, mát rượi cả con đường và lũ trẻ có thể nép vào để tránh máy bay. Cuối mùa hè, quỳ bắt đầu đơm nụ. Những nụ hoa tròn, xanh đậm to dần. Từng ngày bọn tôi háo hức quan sát, phỏng đoán xem nụ nào sẽ nở sớm nhất. Rồi một ngày đầu thu, như chọn lúc trời xanh nhất, nắng vàng nhất, một nụ xanh bừng lên một cánh hoa vàng óng, nom như một ngón tay út rụt rè trỏ lên trời. Từng bông, từng bông, lúc đầu còn lẻ tẻ sau nhiều dần, nhiều dần rồi đến lúc cả con đường hai bên vàng rực rỡ! Hãy tưởng tượng xem: chúng tôi đi lúp xúp giữa hai bức tường hoa. Mỗi đợt gió lao xao, cả đường hoa vàng dạt dào chuyển động. Cả bọn dang tay ra chạy theo gió, theo sóng hoa, miệng reo sung sướng. Bây giờ ở đâu, cậu bạn cùng lớp học sơ tán, kiễng chân dứt không được phải ghé miệng nhay cuống cúc quỳ đắng nghét rồi hớn hở đưa tôi bông cúc quỳ vàng óng nở đầu tiên trong mùa?


Hình ảnh: Tác giả bài viết (st)

Mùa thu ở Dịch Vọng, Từ Liêm đến khi những cánh đồng lúa xung quanh trường ĐHSP bắt đầu ngả vàng. Lên sân thượng nhà A6 học bài chỉ ngẩn ngơ ngồi ngắm mây trôi, say sưa xem mây thay hình đổi dạng, vẩn vơ nghĩ tại sao trời lại xanh thế nhỉ? Nắng như muôn vàn sợi tơ mảnh thấp thoáng rung rinh trong tán bạch đàn, xà cừ.

Mùa thu tình yêu ... Buổi sáng mùa thu trên ngọn núi Đùng sau nhà cô bạn thân, với nắng và gió. Nắng trong lành rực rỡ trên những đám mây trắng lang thang, trên cả ngọn gió dịu dàng. Nắng đậu trên đôi cánh trong suốt của những chú chuồn chuồn bay là là sát sườn đồi rồi bỗng vút lên cao, lấp lánh xa dần. Những bụi sim xanh đậm với những chùm hoa tím ngắt. Bất chợt anh thả vào tay tôi những quả sim tím mọng. Tôi vẫn hay nhắc đến và anh vẫn hay đùa: Nếu còn nhớ đến buổi sáng mùa thu ấy thì không bỏ nhau được đâu!

Mùa thu năm Quý Hợi, con gái ra đời. Một tuần sau thì đến Tết Trung Thu, bà nội cũng mua cho con một cái lồng đèn. Nắng tháng tám, rám quả bòng... Vườn nhà bà nội, hoa táo nở trắng...

Mùa thu đầu tiên ở đất phương Nam... Ngoài kia, trường cũ đã vào năm học mới rồi... Đến ngọn gió, làn mây cũng gợi nhớ mùa đến trường, đến học sinh, đến mùa thu nao nao miền Bắc... Lòng còn gửi áng mây Hàng... Lá trút rơi nhiều đâu chỉ bởi mùa thu...

... Đã bao nhiêu mùa thu trôi đi. Nhớ ra mùa thu đến khi sáng đi làm thấy ngọn gió hơi se sắt. Ra chợ đầu hẻm ngỡ ngàng gặp mấy quả thị, bâng khuâng gặp chút hương mùa thu tuổi nhỏ… Giữa giờ làm ra sân tìm làn gió mát thổi mơn man, nhìn lá khô xoay tròn, nói bâng quơ với mọi người : sao mà giống mùa thu miền Bắc!

Sao mà thấy nhớ, thấy thương ghê...

Gửi từ Blog U Già – Trang Thu (TPHCM)
.
 

Bài Trước

“Tao yêu mày, thật đấy!”

Bài Tiếp

Trễ hẹn một món ăn quê
Top