Bức thư đoạt giải nhất quốc gia cuộc thi viết thư UPU 40

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
Top Poster Of Month
31/10/12
5,082
323
83
27
“Hãy tưởng tượng mình là một cây đang sống trong rừng. Em hãy viết thư cho một người nào đó, để giải thích vì sao việc bảo vệ rừng là rất quan trọng”


Với chủ đề “Hãy tưởng tượng mình là một cây đang sống trong rừng. Em hãy viết thư cho một người nào đó, để giải thích vì sao việc bảo vệ rừng là rất quan trọng” Hóa thân vào một cây Tùng già trong cánh rừng Amazon để gửi tới ông Joseph Sepp Blatter, Chủ tịch FIFA, em Huỳnh Minh Hiếu học sinh lớp 8 , trường THCS Hoa Lư, Quận 9, TP. Hồ Chí Minh. đã thể hiện rõ ý tưởng bảo vệ rừng một cách độc đáo và gây nhiều ấn tượng .

Bức thư của Huỳnh Minh Hiếu,giành được giải Nhất quốc gia cuộc thi viết thư quốc tế UPU 40.
Dưới đây là toàn văn bức thư của em Huỳnh Minh Hiếu


Rừng Amazon, ngày 16-2-2011


Kính gửi ngài Josehp Sepp Blatter kính mến!


Tôi cũng khá lo lắng khi viết bức thư này cho vị Chủ tịch FIFA. Tôi biết rằng, ngài rất bận rộn với một núi công việc, nhưng xin ngài hãy dành chút ít thời gian để đọc bức thư của tôi như ngài đang đọc bức thư của người hâm mộ môn thể thao vua.

Tôi là cây Tùng 500 tuổi sống trong đại gia đình Amazon. Tôi biết đến ngài và môn bóng đá nhờ nghe cô Gió kể lại rằng đất nước tôi đang sinh sống sắp tổ chức World Cup. Tôi lại càng háo hức nhưng cũng buồn thay.

Ngài hiểu tại sao không? Đơn giản, từ những sự kiện gần đây tôi mới nhận ra rằng: “Bảo vệ rừng cũng giống như một trận chung kết bóng đá: Một là thắng, hai là bại!”. Ngài không cười vì những điều tôi nói chứ?

Vài trăm năm trước đây, khi các nhà khoa học phương Tây và Bắc Mỹ đến khai phá vùng đất Nam Mỹ trù phú này, trong tay họ là biết bao dụng cụ kỳ lạ mà tôi chưa hề biết đến: La bàn, ống nhòm, súng săn… và có cả những cuốn sách dày cộm toàn là chữ với những hình vẽ hoa lá cây cối. Đôi khi họ còn kẹp những chiếc lá bên đường vào trang sách. Thật thú vị! Chắc họ là những nhà sinh vật học. Nghe mẹ tôi kể lại, xưa kia con người rất ít. Thỉnh thoảng mới bắt gặp họ đi lang thang trong rừng, mặc khố lá, vũ khí toàn những giáo mác, dao rựa thô sơ… Họ đến đây chỉ để tìm củi khô, vài con thú nhỏ, ít rau rừng. Họ chẳng làm gì hại đến chúng tôi cả, thậm chí, họ còn tôn thờ rừng như một vị thánh, người mẹ cung cấp cho họ tất cả mọi nhu yếu phẩm cần thiết. Nhưng, con người phát triển nhanh thật. Họ thay đổi thế giới một cách chóng mặt. Nghe cô Gió kể lại, những bản làng trước kia nay đã trở thành những đô thị sầm uất. Các vùng đất hoang vu mà không ai biết tới nay đã mọc lên các khu công nghiệp đồ sộ, nhả khói ngút trời.

Càng kể, tôi càng thấy thất vọng. Hàng triệu năm trước đây, con người vẫn chỉ là một loài vượn bình thường nếu như không có cây cối chúng tôi làm nhà cho họ ở, cung cấp ôxi cho sự sống, cho vạn vật trên trái đất, thử hỏi cái tên mà con người đặt cho hành tinh của mình là “hành tinh xanh” có tồn tại hay không? Chúng tôi không tự đề cao chính mình mà giá trị, lợi ích của chúng tôi hoàn toàn là sự thật. Chẳng nói đâu xa, rừng Amazon mỗi năm thải ra hàng triệu tỉ mét khối ôxi cung cấp cho sự sống. Là cánh rừng lớn nhất thế giới, hàng năm chúng tôi bảo vệ không cho sự xói mòn đất, duy trì nguồn nước, ngăn chặn những tác hại do lũ lụt, hạn hán gây ra. Hiện nay, chúng tôi đang là quê hương của khoảng 2,5 triệu loài côn trùng, hàng chục nghìn loài thực vật và khoảng 2 nghìn loài chim thú. Chỉ mỗi ngôi nhà chúng tôi mà đã tạo ra biết bao nhiêu lợi ích.

Tôi nói, ngài đừng buồn, nhưng rừng đã và đang bị phá hủy dần dần. Một phần là do đồng tiền kinh tế, lợi nhuận. Một phần là do sự thiếu hiểu biết của con người mà nên: đốt rừng làm nương rẫy, chăn nuôi gia súc. Cứ mỗi năm, ngôi nhà của chúng tôi bị cắt mất một phần diện tích từ 415.000 km2 đến 587.000 km2. Trước kia, xung quanh tôi toàn là cây cỏ, muôn loài, bầu trời, mặt đất… thì giờ đây, tôi có thể nhìn được phía xa xa là các nhà máy, xí nghiệp, đồn điền mọc lên như nấm. Ngài biết hiệu ứng Domino chứ? Giả sử rừng không tồn tại, vạn vật thiếu ôxi; Đất không còn tồn tại, vạn vật chìm trong biển nước.

65 triệu năm trước, một mảnh thiên thạch khổng lồ đã làm tuyệt chủng nhiều loài động vật, trong đó có khủng long. Còn giờ đây, mẹ Trái Đất đang phải từ từ chấp nhận ngày tận thế không phải do thiên thạch hay biến cố gì khác ngoài vũ trụ mà là do những đứa con “thần đồng” tạo hóa đã sinh ra. Con người đã phải nhắc đến và đau đầu vì cụm từ “biến đổi khí hậu” do chính mình viết nên, gây nên hiện tượng Elnino, làm thủng tầng ozon, hiệu ứng nhà kính làm Trái Đất nóng dần lên, băng hai cực tan chảy. Con người đang từng bước đi ngược với quy luật của tạo hóa. Không thể tin được khi con sông Amazon lại cạn khô với mực nước thấp kỷ lục. Hàng trăm vụ cháy rừng ở Nga, Australia và nhiều quốc gia khác. Sóng thần, bão tố luôn ập đến các vùng ven biển bất cứ lúc nào. Dự đoán mực nước biển sẽ dần tăng thêm 1 mét vào năm 2050… Thật kinh khủng!


Nãy giờ, tôi cứ bàn về vấn đề môi trường chắc cũng làm ngài có chút gì đó lo sợ. Thôi thì ta hãy chuyển sang vấn đề bóng đá - sở trường của ngài. Cũng như tôi đã nói với ngài ngay từ đầu: Bảo vệ rừng - một trận thi đấu sinh tử. Cũng rất đơn giản, con người đã và đang chọn những mặt sân béo bở như rừng để đá trái bóng lợi nhuận qua đó. Quả bóng ấy đi đến đâu, con người sẽ vơ vét cạn kiệt nguồn tài nguyên phong phú ở đó. Khi những cánh rừng đã chết, con người sẽ tiếp tục đá trái bóng đó ở các mặt sân khác như biển, lòng đất… Họ sẽ hạ gục tất cả hàng phòng thủ tự nhiên để tạo một cú ghi bàn tuyệt đẹp. Họ sẽ không ngờ, pha làm bàn ấy là cái chết cho chính họ. Nếu họ biết “chơi” một cách hợp lý và tái tạo “mặt sân”, họ sẽ luôn được chơi tự do, thoải mái mà không sợ “đá phản lưới nhà”.

Hy vọng rằng, những điều tôi đã nói, ngài đã ghi nhớ. Bóng đá là môn thể thao vua, nó khiến cho mọi người trên hành tinh này say mê theo từng đường bóng. Tại sao ngài lại không dùng bóng đá để truyền đi thông điệp bảo vệ rừng nói riêng và bảo vệ môi trường nói chung. Vì sao ngài không cùng hội đồng FIFA tổ chức một cuộc họp để mạnh dạn đưa ra quyết định: Quốc gia nào thực hiện tốt việc bảo vệ rừng, bảo vệ môi trường sẽ được đăng cai tổ chức World Cup. Ngài và các cộng sự có thể khuyến khích các đội tuyển quốc gia, các câu lạc bộ thay đổi màu áo, logo mang thông điệp bảo vệ rừng. Các fan hâm mộ thường yêu thích và làm theo thần tượng của mình. Thế nên, các ngài có thể vận động mỗi cầu thủ trở thành một đại sứ thiện chí trong việc giữ gìn màu xanh của rừng.

Chưa muộn để vẽ lại màu xanh cho Trái Đất từ những việc làm nhỏ cho đến những hội nghị lớn. Với tư cách là một fan hâm mộ bóng đá, tôi khuyên các bạn bảo vệ rừng chính là bảo vệ môn thể thao vua. Còn với tư cách là một người con của mẹ Thiên Nhiên, các bạn hãy nhớ: “Bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống của chúng ta!”.

Một fan hâm mộ bóng đá
Cây Tùng
 

Bài Trước

Bức thư đoạt giải nhất quốc gia cuộc thi UPU41

Bài Tiếp

Bức thư giành được giải Nhất quốc gia và giải Nhì quốc tế cuộc thi viết thư quốc tế UPU 38

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
Top Poster Of Month
31/10/12
5,082
323
83
27
Bức thư giải nhất quốc tế cuộc thi UPU lần thứ 40 - Wang Sa (Trung Quốc)
Bản dịch tiếng Việt

Tháng hai, năm 2011
Chuyện của hai làng,


Loài người thân mến, các bạn nhỏ mến yêu của tôi,
Tôi là một cây non bé bỏng sống giữa khu rừng xanh tươi trên một rặng núi cổ xưa. Tôi viết thư này để tâm sự với các bạn một câu chuyện mà tôi đã tận mắt chứng kiến.


Làng Tây nằm trên một bên sườn núi nơi tôi sống, còn sườn núi bên kia là làng Đông. Trước đây, cả hai làng đều rất nghèo. Tất cả những gì họ có được đó là cây xanh trên rặng núi này.
Một ngày kia, trưởng làng Tây tuyên bố ông sẽ lãnh đạo cả làng làm giàu. Ông mời làng Đông cùng tham gia, nhưng không ngờ làng Đông đã từ chối đề nghị của ông. Trưởng làng Tây khinh khỉnh nói: “Đã nghèo lại còn vẽ chuyện.” Nói rồi ông ta giận dỗi bỏ đi.


Toàn bộ dân làng Tây, từ già đến trẻ, từ nam đến nữ tất thảy đều leo núi và bắt đầu lao động vất vả để thực hiện ước mơ làm giàu. Họ thức dậy từ sáng sớm và đến tận tối mịt mới trở về nhà. Họ đốn rất nhiều cây xanh trên sườn núi. Chắc chắn rằng, trước khi trở thành những người giàu có, họ đã phải đốn rất rất nhiều cây. Người dân trong làng phát hiện ra nhiều món hời nếu cứ đốn thật nhiều cây và thu được nhiều tiền. Rủng rỉnh tiền, họ liền sắm tivi, tủ lạnh và máy điều hòa không khí. Ban ngày, làng Tây biến thành một công trường xây dựng nhộn nhịp, nhưng khi đêm đến, ngôi làng trông giống một nghĩa địa. Vì là một cây non đã đâm cành trổ lá nên tôi đã biết rõ những giọt nước mắt nhỏ bé đầu tiên. Tôi cảm thấy trái tim mình tan vỡ.
Làng Tây giàu có bắt đầu khinh bỉ làng Đông.


Tuy vậy, trưởng làng Đông vẫn bình tĩnh. Ông kiên nhẫn giải thích cho những người dân làng mình vốn không hiểu hết sự việc: “Rừng là tài sản của mọi thế hệ chúng ta từ tổ tiên cho đến cháu chắt của chúng ta. Vì lợi ích của con cháu chúng ta, chúng ta không cần đọ cây với làng Tây. Chúng ta sẽ không chặt phá cây xanh. Thay vào đó, chúng ta cần phải trồng nhiều cây hơn. Họ đốn bao nhiêu cây thì chúng ta sẽ trồng bù lại bấy nhiêu.” Khi nghe những lời nói ấy vang lên, tôi đã khóc một lần nữa, những giọt nước mắt biết ơn.
Trưởng làng Đông đã làm đúng như ông nói. Ông đã
lãnh đạo dân làng mình mình trồng cây xanh trên mọi khoảng đất trống. Khi tôi lớn lên ngày một cao hơn, từ độ cao của chiếc lá trên ngọn cây, tôi nhìn xuống để xem sườn núi bên làng Tây nay đã trơ trụi không còn màu xanh của cây lá, thậm chí không còn lấy một ngọn cỏ. Trong khi đó, sườn núi bên làng Đông mới thật đẹp làm sao. Đó là một sườn núi xanh rờn với dòng nước suối trong suốt và đích thực trở thành một chốn thần tiên.


Mùa hè năm đó tiết trời vô cùng nóng nực, ánh nắng mặt trời như thiêu đốt trái đất. Máy điều hòa không khí của tất thảy các nhà ở làng Tây đều được bật hết cỡ, dân làng thì giam mình trong nhà. Trong khi đó, ở làng Đông, dân làng thư giãn dưới những tán cây lớn tỏa bóng mát, mỗi người phe phảy một chiếc quạt trên tay, rộn rã truyện trò và cười đùa. Trẻ em chơi trò trốn tìm, tiếng cười của các em rộn vang khắp cả ngôi làng và toàn khu rừng. Tôi rưng rưng nước mắt lần thứ ba. Nhưng lần này, tôi khóc vì vui mừng khôn xiết.


Theo thông lệ, cứ cuối mỗi chuỗi ngày nóng nực thường xuất hiện bão. Kết thúc đợt nóng ấy trời mưa to. Buổi tối hôm ấy, tôi linh cảm được về ngày tận số của làng Tây. Đất phía dưới rễ của cây tôi bắt đầu sụt và tôi nhận thấy đá lở cuồn cuộn rơi xuống sườn núi phía Tây. Bầu trời tối đen trút mưa không ngớt. Tới nửa đêm, toàn bộ khu rừng chìm trong bầu không khí im lặng đầy chết chóc. Bỗng, tiếng khóc kêu cứu vang lên từ làng Tây khiến tôi bừng tỉnh. Tôi bàng hoàng trước cơn ác mộng tồi tệ nhất của tôi đã trở thành hiện thực!


Đó là một trận lở đất khủng khiếp.
Bùn đá cuốn thành dòng ào ào như thác chảy xiết về làng Tây. Trong chốc lát, ngôi làng biến thành địa ngục của trần gian. Những ngôi nhà xinh xắn nay nát vụn tan tành, đường sá vừa mới mở bị phá hủy, nhiều người bị chết vùi dưới bùn và đống đổ nát.
Tôi đưa mắt nhìn sang sườn núi bên kia xem làng Đông thì thấy bên đó vẫn yên bình.


Sáng hôm sau, ngay khi ánh mặt trời đầu tiên xuất hiện trên đống đổ nát, dân làng Đông kéo đến trợ giúp làng Tây. Vất vả lắm họ mới kéo được trưởng làng Tây ra khỏi đống bùn khổng lồ. Họ nghe ông thều thào trong hơi thở cuối cùng: “Tất cả đều do lỗi của tôi… cây rừng mất sạch cả rồi…” Nói xong, ông gục đầu xuống tắt thở. Đó là những lời trăng trối của ông đối với dân làng Tây. Trưởng làng Đông tuyên bố trước những người sống sót và cả số người cứu hộ đang tập trung tại hiện trường: “Điều có ý nghĩa sống còn đó là chúng ta phải bảo vệ rừng. Đừng bao giờ chỉ vì muốn kiếm tiền mà chúng ta lại chặt đốn cây rừng một cách tùy tiện.”


Những năm tiếp sau đó, dân làng Tây không còn chặt và bán cây, họ bắt đầu học hỏi từ dân làng Đông. Đầu tiên họ cùng làm việc với nhau để bảo vệ môi trường bằng cách trồng cây. Trong quá trình xây dựng lại làng và tái trồng rừng, người dân làng Tây đã dần dần hiểu được cách họ phải làm để bảo vệ rừng và thiên nhiên. Bằng hành động bảo vệ môi trường và thải ra lượng khí carbon ít hơn, họ đã đặt từng bước thận trọng trên một con đường mới nhưng theo cách truyền thống để tiến dần tới sự giàu có. Chẳng mấy chốc, dân làng Tây một lần nữa đạt được tăng trưởng thịnh vượng, và lần này cuộc sống lành mạnh hơn, hạnh phúc hơn.


Kể từ đó, cuộc sống hai làng ngày một sung túc và cảnh quan được tô điểm bằng cây cối xanh tươi, hoa nở rộ còn chim chóc hót vang khắp mọi nơi. Hai làng trở thành điểm danh lam thắng cảnh được khắp nơi biết đến. Nhiều khách du lịch thân thiện với môi trường được mời về tận dãy núi nơi tôi sống, và một vài người trong số đó cảm thấy khó lòng rời bước khỏi hai làng và khu rừng yên bình.


Đây là phần kết của câu chuyện tôi kể. Các bạn loài người thân mến của tôi ơi, mong ước của tôi cũng là điều muốn nói với các bạn rằng, bảo tồn rừng chính là bảo vệ Trái đất, ngôi nhà của cả tôi và các bạn, hãy vì lợi ích tương lai của tất cả chúng ta. Phá rừng bằng cách chặt đốn cây cuối cùng chỉ mang lại thảm họa, không chỉ đối với cá nhân tôi, mà còn đối với tất cả các bạn đấy.


Người bạn đích thực của các bạn
Một cây non luôn sẵn sàng chăm sóc cho nhân loại


Bản tiếng Anh

February 2011
Tale of Two VillageTale Villages

Dear humans, especially my young friends,
I am a tiny green sapling living in the midst a verdant forest on an ancient mountain. I am writing to share with you a story I witnessed with my own eyes.
On one side of my mountain sits the Western Village and on the other is the Eastern Village. In the past, these two villages were both very poor. All they possessed were the trees on this mountain.

One day, the chief of the Western Village proclaimed he would lead the whole village onto the path of prosperity. He invited the Eastern Village to join him, but unexpectedly the Eastern Village turned down his offer. The chief of the Western Village scornfully said, “You poor shortsighted wretch!” With this retort, he sulked away.

The whole of the Western Village, men and women, young and old, climbed up the mountain and began to work very hard for their dream of wealth. They woke up early and returned home late. They felled many of the trees on their side of the mountain. Sure enough, before long they indeed became richer. The villagers discovered the good things from the big money they made by cutting down so many trees. With this cash they bought TV sets, fridges and air-conditioners. During the day the Western Village became a bustling construction site, but at night it felt more like a graveyard. As my own branches grew bigger I shed my first little teardrops. I felt my heart was breaking.
The affluent Western Village became more disdainful of the Eastern Village.

But the chief of the Eastern Village remained untroubled. He patiently explained to those of his villagers who did not understand, “Forests are the wealth of all our generations - from our ancestors to our great-greatgrandchildren. For our descendants’ sake, we should not fight over trees with the Western Village. We will not cut down trees. Instead, we need to plant more trees. We will plant as many trees as they have cut down.” When I heard these words, I cried again, this time tears of thanks.
The chief of the Eastern Village did exactly as he said. He led his villagers to add forest on any bare land. As I stood growing taller and leafier at the peak, I looked down to see the mountain by the Western Village grow barer, losing all its green, until not a single blade of grass left. But the mountainside of the Eastern Village has still remained beautiful. That green mountain with clear blue waters is a true fairyland!

That summer turned extremely hot, with the sun scorching the earth. The air-conditioners in all the houses of the Western Village were turned on full blast, with the people trapped inside. Meanwhile, in the Eastern Village, people relaxed under the big shady trees, each with a cattail fan in hand, talking and laughing. The children played hide-and-seek, their laughter echoing throughout the whole village and the forests. I was moved to tears for a third time. This time I shed tears of pure joy.

As a rule, humid hot days are followed by storms. It soon rained heavily for days on end. One evening I felt a sense of doom over the Western Village. The earth below my roots started to loosen, and I saw small stones beginning to roll down the western side of the mountain. The dark skies rained on and on. At midnight the forest finally fell into a dead silence. Suddenly I was woken up by loud cries and screams for help from the Western Village. I was shocked: my worst nightmare was coming true!
It was a huge mudslide.

Torrents of mud with rolling rocks were swiftly sliding down towards the Western Village. All of a sudden, the village became like a hell on the earth. Pretty new houses came crashing down and recently paved roads were destroyed, with many people buried alive beneath the mud and rubble.
I cast my little eyes to the other side to see Eastern Village just as it has always been, serene.
As soon as the sun’s first clear rays revealed the disaster the next morning, the people of the Eastern Village rushed to the aid of the Western Village. They worked hard to pull the chief of the Western Village out of the terrible mud. They heard the chief say with his last breath, “All my fault... our trees gone...” After saying this, his head fell lifeless to one side. Those were his last words to his people. The chief of the Eastern Village said to the survivors and rescuers all gathered at the site: “It’s vital we protect the forests. We should never fell trees haphazardly just to make more money.”
Over the next years the Western Village, no longer felling and selling trees, began to learn from the Eastern Village. They first worked together to preserve the environment by planting trees. During the rebuilding and reforestation process everyone in the village grew to understand how they must protect the forests and nature. They made careful steps on a new yet traditional path towards wealth through environmental protection and lower carbon footprint. Not long after they once again grew wealthier, and this time also healthier and happier.

Ever since then, the two villages have grown adorned with greenery, with flowers blooming and birds singing everywhere. They have become beautiful scenic spots known far and wide. Many environment-conscious tourists are drawn to visit our mountain, and some find it hard to tear themselves away from the serene villages and forests.

This is the end of my story. My dear human friends, my wish is to tell you that preserving the forests is to safeguard the Earth on which you and I live, for the good of your future and mine. To destroy forests by the excessive cutting down of trees is to eventually bring disaster, not just to me, but to you too.
Your true friend,
A tree prepared to care for humanity
 

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
Top Poster Of Month
31/10/12
5,082
323
83
27
Bài giải Nhất quốc tế cuộc thi UPU lần thứ 40 năm 2011 - CharlÐe Gittens (Barbados)
BẢN DỊCH TIẾNG VIỆT

Ngày 01 tháng 01 năm 2011
Kính gửi Công ty Đồ gỗ Barakat,
Thưa Ngài Giám đốc điều hành,


Mặc dù lá thư này được gửi đến Công ty Đồ gỗ Barakat, nhưng tôi muốn gửi tới cả những ai sẵn sàng lắng nghe. Loài người các ngài không ngớt lời bình luận về các cuộc chiến tranh thế giới, về tình hình bất ổn dân sự, thế các ngài tranh luận những gì về cuộc sống của chúng tôi? Thoạt đầu khi chúng tôi bị sát hại, chúng tôi không tức giận đến mức ghê gớm vì chúng tôi hiểu nhu cầu của các ngài. Còn bây giờ, không những chỉ lấy đi những gì các ngài cần, mà các ngài còn phá hủy môi trường sống của chúng tôi đến mức chẳng bao giờ chúng tôi có cơ hội được sống lại trên chính nơi chúng tôi từng tồn tại. Chẳng lẽ loài người các ngài - vốn được ngợi ca với mọi tính ưu việt - lại nhẫn tâm đến thế và không thể chung sống hòa bình như thế giới của chúng tôi? Tôi là một Cây Sồi Đại cổ thụ trong rừng Windsor của Guyana và tôi ra lệnh “Hãy dừng lại”! Không chỉ vì nguồn lợi của loài cây tôi, mà còn vì lợi ích của cả các ngài nữa đấy. Chẳng lẽ các ngài không nhận thấy chúng tôi là bộ phận không thể tách rời đối với sự sống còn của loài người các ngài hay sao?

Trái đất nóng lên là một cuộc khủng hoảng diễn ra khắp mọi nơi của thời đại chúng ta và nó bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân. Việc đốt nhiên liệu hóa thạch như than đá và dầu thô thường thải ra các loại khí gây nên tình trạng hiệu ứng nhà kính, dẫn đến hiện tượng tích tụ nhiệt trong khí quyển, vì thế đó là một trong những nguyên nhân lớn nhất của thảm họa nóng lên toàn cầu. Các khí thải làm tăng nhiệt độ của Trái đất, gây thiệt hại đến tầng ôzôn – tấm lá chắn quan trọng nhất của bầu khí quyển giúp bảo vệ sự sống trên Trái đất. Tấm lá chắn đó bảo vệ các ngài khỏi bị ánh mặt trời thiêu đốt, nó hấp thụ 97%-99% các tia cực tím gây hại. Nếu không ngăn chặn tình trạng này thì cuộc sống của các ngài sẽ bị đe dọa.

Khác với những thực vật phù du và các sinh vật hữu cơ, các loài cây chúng tôi đứng ở vị trí đầu tiên của chuỗi thức ăn. Toàn bộ năng lượng mà loài người thu được bao gồm năng lượng thu nhận một cách gián tiếp từ mặt trời, năng lượng do các loài vi sinh vật và sinh vật tự dưỡng khác tạo ra, và năng lượng từ họ hàng cây cối chúng tôi. Tại sao lại như vậy? Thực vật chúng tôi sử dụng năng lượng ánh sáng mặt trời, nước và khí các-bon điôxít để tạo ra năng lượng nhằm duy trì sự sống của chính mình, để lớn lên và phát triển. Con người các ngài cũng như bất kỳ động vật có vú khác không thể có được năng lượng theo cách này, chính vì thế các ngài chỉ thu được năng lượng này một cách gián tiếp bằng cách sử dụng thức ăn từ thực vật hoặc động vật thuộc tầng nào đó của chuỗi thức ăn mà thôi. Sống tách rời chúng tôi ra, hoặc hủy diệt chúng tôi có nghĩa là các ngài đang tự hủy hoại chính mình.

Xói mòn đất đang trở thành mối quan tâm lớn trên Trái đất. Lở đất và lở tuyết diễn ra thường xuyên đang phá hủy các thành phố, và không một ai tin lời tôi nếu tôi đưa ra giải pháp rất đơn giản. Giải pháp đó nằm trong chính thiên nhiên đấy. Khi đi dạo qua một Cây sồi Đại thụ như tôi, các ngài thường ngạc nhiên trước chiều cao và chu vi quanh thân tôi. Hiếm có ai quan tâm đến những gì phát triển của bộ rễ bên dưới thân tôi. Tôi cũng có một đôi chân đấy chứ mặc dù tôi không thích đi bộ. Hãy gọi đó là sự lười biếng, tôi nhận thấy đó lại là sự đầu tư vào bất động sản một cách hoàn hảo. Cùng với các bộ phận khác, bộ rễ đóng vai trò lớn trong việc giữ độ chắc cho đất. Khi nói về đất, loài người các ngài hầu như chẳng biết gì về các tầng đất. Một khi tầng đất trên cùng bị phá hủy, tầng đất cái bị phơi lộ dẫn đến hiện tượng xói mòn. Đất màu mỡ không còn tồn tại để canh tác nông nghiệp, lũ lụt diễn ra liên miên, nói tóm lại, cuộc sống trên Trái đất ngày một khó khăn. Một lần nữa tôi cung cấp cho các ngài một giải pháp đơn giản. Hãy để thiên nhiên tự làm công việc của mình.


Đọc đến đây có thể nhiều người sẽ không chú tâm cho lắm. Thế nhưng đối với người khôn thì chỉ cần một lời cũng đủ, do đó đối với bất kỳ ai quan tâm tôi sẽ đưa ra một số gợi ý để giúp loài người duy trì cuộc sống. Hãy quan sát Bắc Kinh, Trung Quốc. Hãy quan sát màn sương mù bao quanh thành phố và các ngài sẽ nhận thấy rằng, các ngài đang chung một cảnh ngộ. Có thể các ngài sẽ không phát hiện ra điều đó ngay, nhưng rồi cũng sẽ dần nhận ra một khi các ngài ở tầm cao hẳn lên. Các ngài chỉ dừng lại một khi đã quá muộn hay sao? Hãy bớt sử dụng những sản phẩm từ các nhà máy thải ra các loại khí gây hiệu ứng nhà kính. Đừng lái xe đến siêu thị cách nhà có nửa dặm chỉ để mua mỗi một hộp sữa. Hãy thư thái đi bộ trong bầu không khí trong lành do chúng tôi vừa làm ra và cung cấp cho các ngài. Đó mới chính là cách sống lành mạnh và có lợi cho sức khỏe.

Hãy dùng nhựa tái chế. Hãy trồng cây xanh xung quanh nhà các ngài. Trong thời đại của công nghệ, hãy dùng thư điện tử và sử dụng ít giấy. Nhưng đối với những ai không ngần ngại đền đáp cho tôi thì tôi xin trích dẫn vài lời thơ của nhà thơ nổi tiếng người Anh Gerard Manley Hopkins: “Thiên nhiên không bao giờ dành cho tất cả mọi người”. Mặt trời vẫn luôn mọc ở phía Đông và lặn ở phía Tây, còn các ngài thì cứ tiếp tục lối rẽ về hướng địa ngục. Khi các ngài chọn con đường tự hủy diệt chính mình, hãy lưu ý rằng, chúng tôi vẫn luôn sống, phát triển kể cả khi các ngài không tồn tại.
Gửi tới các ngài lời chào trân trọng!
Woody Branche


BẢN TIẾNG ANH

01 January 2011
Barakat Timbers Limited
Dear Mr. CEO,
Although this letter is addressed to Barakat Timbers,
I am writing to anyone who is willing to listen. You humans constantly rave about your World Wars and civil unrests, but what of ours? From the beginning we have been murdered, but we were not greatly angered for we understood your necessity. Now you don’t just take what you need, but damage our habitats to such an extent that we shall never again thrive in the same location. You heartless beasts who claim superiority yet cannot live in peace as we do? I am a Great Oak in the Windsor Forest of Guyana and I say stop! Not even for my species’ sake, but for yours. Do you not see how integral we are for the survival of your kind?

Global Warming is a ubiquitous crisis of this era which stems from several causes. The burning of fossil fuels which produce greenhouse gases, which are by definition gases that trap heat in the atmosphere, has been one of the greatest detrimental factors of global warming. The gases cause an increase in Earth’s temperature, damaging the ozone which is the most important layer of atmosphere involved in the protection of life on Earth. It shields you from the true brunt of the sun’s rays, absorbing a colossal 97 - 99% of harmful ultraviolet rays. Greenhouse gases are emitted as a by-product of burning fossil fuels such as coal and crude oil. To ignore this situation is to leave you vulnerable.

Other than with the few exceptions of phytoplankton and chemosynthetic organisms, plants are situated in the first thropic level of all food chains. All energy is obtained from the sun by humans indirectly and the only way to gain some of that energy other than from the miniscule part played by the other autotrophic organisms is from plants. Why? Plants use sunlight energy, water and carbon dioxide gas to create energy to sustain ourselves and to grow and develop. Humans cannot obtain energy in this way and neither can any other mammals; therefore you gain this energy indirectly by eating plants whether by eating the plant itself or an animal somewhere in the food chain through which the energy flows. To leave us vulnerable or to decimate us is suicidal.

Erosion is becoming a major concern on Earth. Frequent mudslides and avalanches destroying towns, taking lives and no-one would believe if I told them the answer. Go simply au natural. When walking past a Great Oak such as I you usually marvel at my height and circumference. Rarely does someone think of what is growing below my torso. I too have legs, though I prefer not to walk. Call it laziness; I see it as an investment in prime real estate. Working along with other materials, roots play a big part in keeping soil compact. When speaking of soil humans are very ignorant of its layers. As topsoil is removed, subsoil is exposed and erosion occurs. Subsoil does not easily support agriculture, flooding occurs more readily and in short, life on Earth increases in
hardship. Once again I offer you a simple solution. Let nature do her job.
Many who read this will not take heed. But a word to the wise is enough, so for anyone who should be interested I may offer some suggestions to aid in the continuation of your species. Take a look at Beijing, China. Look at the fog that surrounds the city and realize that you are on the same path. You may not see it now, a bit like getting taller. You don’t realize it has happened unless you measure your height constantly or until there is such a difference that it is impossible not to have recognized it. Will you only stop
when it is too late? Reduce the use of products made in
factories that produce greenhouse gases. Don’t drive a half-mile to the supermarket for a box of milk. Take a nice walk through the refreshing air we recycle and provide for you. It’s therapeutic and healthy.

Use reusable plastics. Plant more trees around your homes. In this age of technology use your electronics and less paper. But there will be those who will pay me no mind and I say to you in the words of Gerard Manley Hopkins “And for all this nature is never spent”. The sun will continue to rise in the East and set in the West, but should you continue on this hell-bent path you will cease to be. As you take this suicidal walk take note that I will never be conquered and shall rise as you fall.
Yours sincerely,
Woody Branche