Bức thư đoạt giải nhất quốc gia cuộc thi UPU41

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
Top Poster Of Month
31/10/12
5,117
325
83
27
“Hãy viết thư cho một vận động viên hoặc một nhân vật thể thao mà em ngưỡng mộ để nói rằng Thế vận hội (Olympic Games) có ý nghĩa gì với mình”.
Với đề tài “Hãy viết thư cho một vận động viên hoặc một nhân vật thể thao mà em ngưỡng mộ để nói thế vận hội (Olympic Games) có ý nghĩa gì đối với mình”, Quý Minh đã gửi thư đến anh Ngô Hữu Kỳ Phong, nhà vô địch môn chạy 50m tại Thế vận hội Olympic đặc biệt dành cho người thiểu năng trí tuệ Athens 2011- Bức thư này của em đã đoạt giải nhất quốc gia cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần 41. Dưới đây là toàn văn bức thư của em :

Hà Nội, ngày 30 tháng 12 năm 2011


Thân gửi anh Ngô Hữu Kỳ Phong, nhà vô địch Olympic Athens 2011!


Trước hết, em - một cậu học trò bình thường - xin gửi đến anh, tấm gương về nghị lực sống phi thường, niềm mến thương và kính phục. Thưa anh, hôm nay em viết thư này trước là để bày tỏ lòng ngưỡng mộ, sau là để cảm ơn anh đã giúp em hiểu rõ hơn về ý nghĩa của Thế vận hội Olympic.

Olympic - ba tiếng ấy hẳn đã gợi cho anh nhiều kỷ niệm khó quên gắn với chiếc huy chương vàng trên đường chạy 50m. Có lẽ trong tâm trí anh, dấu ấn về Olympic vẫn còn sáng lấp lánh. Em chưa bao giờ được trải qua cảm giác của anh, vì thế, những gì em hiểu và suy nghĩ về Olympic cũng thật mơ hồ anh ạ!

Nói anh đừng cười em, vì trước đây đối với em, Olympic chỉ là dịp để bố em ngồi dán mắt vào tivi, thỉnh thoảng xuýt xoa vài tiếng; để chị em say sưa ngắm mấy anh vận động viên với cơ bắp cuồn cuộn. Còn em thì cứ thắc mắc: “Vì sao các vận động viên không trần như nhộng mà thi đấu như những lực sĩ Hi Lạp xưa?”. Thật đúng là ngây ngô phải không anh?


Vậy nên bữa nọ, khi cô giáo giao cho em viết bài tiểu luận về Olympic, em chẳng biết phải làm sao đành lên mạng hỏi ông bạn thân “Gú Gồ”.
Thế rồi, giữa muôn trùng thông tin của từ khóa “Olympic”, em bắt gặp một cái tít báo lạ: “Đường đến huy chương vàng Olympic của một cậu bé bị Down”. Em không tin vào mắt mình. Huy chương vàng? Cậu bé bị Down?

Cậu bé ấy chính là anh, anh Kỳ Phong ạ!
Chao ôi! Có phải cuộc sống đã quá đỗi bất công với anh? Phải chăng “muôn sự là tại trời” và con người ta sinh ra đã phải chấp nhận hai chữ “thiên mệnh?”. Em hình dung nước mắt lã chã trên gò má của anh khi anh chứng kiến những người bạn cùng lứa được cắp sách tới trường.

Và em cũng nghe thấy nhịp đập thổn thức của trái tim anh mỗi khi nghĩ đến tương lai mờ mịt… Giận thay cái căn bệnh Down ấy! Tựa như những con mọt, nó gặm nhấm từng chút, từng chút, nó làm lụi tắt ngọn lửa niềm tin, nó đánh cắp đi trí tuệ - món quà vô giá mà thượng đế ban cho loài người.

Thế mà ngay bên bờ vực của sự tuyệt vọng, anh - cậu bé mang căn bệnh ác nghiệt ấy - vẫn đứng vững! Hình như cha mẹ anh đã không vô tình khi đặt cho anh cái tên Kỳ Phong - cơn gió lạ. Phong ba cuộc đời không vùi lấp được cơn gió ấy. Cơn gió ấy vẫn kiên cường thổi như muốn thách thức sự ngược đãi của thượng đế. Và trên đường chạy Athens, nó lại thổi bùng lên một luồng sinh khí mới, luồng sinh khí mang tên Việt Nam.
Nhắm mắt lại, em mường tượng trước mắt mình một hình bóng bé nhỏ với bước chân không vững nhưng vẫn gắng sức lao đi trên đường chạy. Đã có lúc hình bóng ấy như chao đi trước một cơn gió mạnh. Đã có lúc đôi chân bật máu, tê buốt. Đã có lúc ý chí của hình bóng ấy chợt lung lay. Đích đến xa quá, mà thân xác lại không tuân theo lý trí nữa rồi. Chẳng lẽ sẽ gục xuống, sẽ chấp nhận rời bỏ cuộc chơi, sẽ mãi mãi không thể vượt lên số phận?


Nhưng không, bóng hình nhỏ bé ấy lại vùng dậy; gió mạnh hơn, chân buốt hơn, chỉ duy con tim vẫn bùng cháy như một ngọn đuốc. Và khi ấy con người nhỏ bé đã đốt cháy chính mình, đốt cháy đường chạy, để thắp lên ngọn lửa mà ta vẫn gọi là ngọn lửa Olympic!

Cả anh và em, mỗi chúng ta chỉ là hạt cát trong đại vũ trụ vô tận, nhưng cũng là một đại vũ trụ hàm chứa nhiều bí ẩn đang chờ khám phá. Và càng khám phá, ta càng thấu hiểu và vượt lên những cực hạn của bản thân. Không biết khi đặt ra khẩu hiệu “Nhanh hơn - Cao hơn - Xa hơn”, người ta có nghĩ tới điều này không?

Chỉ biết rằng vô vàn những kỷ lục Olympic đã bị phá khiến chúng ta phải tự hỏi: “Rốt cuộc, giới hạn của con người là ở đâu?”. Không ai có thể trả lời được câu hỏi ấy, và Olympic tiếp tục trở thành nơi khám phá tiềm năng con người.


Anh Kỳ Phong thân mến!
Em tin rằng chiếc huy chương vàng Olympic không đơn thuần là cái đích mà anh hướng đến. Đối với anh, Olympic còn là nơi nuôi dưỡng niềm tin để vượt qua chính mình. Có hề chi nếu anh không lập nên những kỷ lục làm rúng động cả thế giới như Usain Bolt? Quan trọng là anh đã xô đổ giới hạn của chính mình!

Anh hãy tưởng tượng mà xem, nếu như anh bỏ cuộc giữa chừng, nếu như anh không nỗ lực tiến về đích thì liệu thủ đô của Hi Lạp có nổi “cơn gió lạ”? Liệu cái tên Kỳ Phong có xuất hiện trên bảng huy chương để anh nghẹn ngào nước mắt hát Quốc ca Việt Nam trên bục nhận giải?

Và sẽ còn đâu nguồn cảm hứng cho bao đứa trẻ khác, như em, nuôi ước mơ trở thành nhà vô địch Olympic? Chính nhờ câu chuyện về anh mà giờ đây em đã hiểu rõ hơn về thông điệp của Olympic: Điều quan trọng nhất không phải là giành chiến thắng mà là chiến đấu hết mình.

Anh Kỳ Phong thân mến!

Từ nay tới Olympic London 2012 không còn xa nữa! Hơi ấm của ngọn đuốc thần đã lan tỏa như tiếp thêm sức mạnh cho các vận động viên. Và họ còn được tiếp thêm niềm tin bởi những người như anh - những vận động viên khuyết tật nhưng luôn nỗ lực chiến đấu cả trên đường đua và đường đời.

Và biết đâu đấy, ở một góc phố nhỏ lầy lội, một chú bé đánh giày nghèo khổ sau khi nghe câu chuyện về anh Kỳ Phong sẽ ngước nhìn lên trời xanh mà nuôi hoài bão về một ngọn đuốc rực sáng!

Em chúc anh và cậu bé ấy sẽ luôn giữ được trong tim những hoài bão đẹp!

Một fan hâm mộ của anh.

Nguyễn Đăng Quý Minh

(lớp 10A9 Trường THPT Nhân Chính, Thanh Xuân, Hà Nội).

 

Bài Trước

Bức thư đạt giải nhất quốc gia cuộc thi viết thư UPU lần thứ 42

Bài Tiếp

Bức thư đoạt giải nhất quốc gia cuộc thi viết thư UPU 40

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
Top Poster Of Month
31/10/12
5,117
325
83
27

Bức thư đạt giải Nhất quốc tế, cuộc thi UPU lần thứ 41 - Marios A. Chatzidimou (Hy lạp)
Bản dịch tiếng Việt

Giannitsa, ngày 25 tháng 01 năm 2012
Chú Roger Federer kính mến!
Cháu tên là Marios, một trong hàng nghìn (cháu nghĩ chắc là phải thế) người hâm mộ chú. Quả là một Marios bé nhỏ, vô danh trước một vận động viên phi thường. Cháu viết thư này là để cảm ơn chú đã giúp cháu yêu thể thao, yêu môn tennis.
Suốt cả năm trời, cháu dõi theo các trận đấu của chú trên khắp các sân tennis; cháu vui mừng cổ vũ mỗi khi chú chiến thắng và khâm phục biết bao tính kiên trì của chú qua những lúc khó khăn. Khi chú bước lên bục chiến thắng tại Thế vận hội Bắc Kinh cũng là lúc cháu đã nhận ra cú “service” đầu tiên của cháu để đến với thể thao.


Cháu lấy trộm cây vợt của anh trai, bước thẳng ra sân và… sẵn sàng chiến thắng. Rồi cháu nhận ra rằng, xem Federer đánh và tự mình vung vợt lên, đó là hai việc khác nhau hoàn toàn. Cháu đã nỗ lực hết sức, đổ biết bao mồ hôi, chịu đựng cả những lời quát mắng của huấn luyện viên chứ không hề bỏ cuộc. Hình ảnh chú bước lên bục chiến thắng đã giúp cháu vững bước tiến lên.


Tiến lên và mơ ước… Một ngày nào đó, trí tưởng tượng đưa cháu bay bổng, tựa như trái bóng khi đánh trúng, khiến cháu vượt qua cả không gian lẫn thời gian. Cháu mơ thấy mình đang ở thời cổ đại, ngay giữa Thế vận hội đầu tiên. Đó là năm 776 trước Công nguyên với những người chạy bộ đưa tin khắp Hy Lạp. Chiến tranh phải dừng lại vì thể thao đã đoàn kết và hòa hợp mọi người, hay ít nhất vào thời điểm đó, thể thao đã làm được điều này. Những người trẻ tuổi từ khắp mọi miền, với sức lực và tinh thần mạnh mẽ đã đến tham gia vào cuộc đua tài đích thực, trong tinh thần “fair play” - một từ mới tuyệt vời biết bao dành cho bầu không khí hùng tráng này.
Cháu tưởng tượng rằng, chú cũng ở đó. Kiến thức lịch sử không cho phép cháu làm điều này, nhưng trí tưởng tượng của cháu cứ nhất định đưa chú đến nơi ấy: Để thi đấu và giành vòng nguyệt quế. Để đổ mồ hôi trên nền đất Olympia cổ đại và để đua tài với Diogoras vùng Rhodes, Polidamas, hay Theagenis…
Cháu tự hào rằng, đất nước Hy Lạp của cháu đã khai sinh ra các môn thể thao hiện đại. Các môn điền kinh được khởi nguồn và hình thành qua các cuộc thi đấu thời cổ đại. Ngọn lửa Olympic, được thắp sáng bằng nền văn minh Hy Lạp, đã soi rọi khắp thế giới. Tinh thần chiến đấu, lòng cao thượng, tính kiềm chế, tình đoàn kết đã xây dựng nên những đức tính cho chính cuộc sống này.


…Chú đứng đó, đầu đội vòng nguyệt quế, vui mừng với chiến thắng. Cháu rụt rè tiến đến, chạm vào tay chú, nhìn vào mắt chú hỏi:
- Chú cảm thấy thế nào, chú Roger? Tất cả những điều này có ý nghĩa gì với chú?
- Nghe này, cậu bé. “Thi đấu” nghĩa là “chiến thắng”, hãy luôn nhớ như vậy. Tham gia vào cuộc thi, là phải sẵn sàng cho chiến thắng, không đắn đo. Chiến thắng nỗi sợ hãi, tự ti, và mọi khó khăn, đánh bại thói ích kỷ, tự kiêu trong chính con người cháu. Chiến thắng chính bản thân mình. Và một điều nữa: “Chiến thắng” cũng có nghĩa là “yêu thương”. Hãy yêu quý đối thủ, người đã cho ta cơ hội được ganh tài. Hãy yêu quý huấn luyện viên, người đã dạy ta; hãy yêu quý tất cả những người đã ủng hộ ta, và yêu kính Chúa, người đã cho ta sức mạnh để chiến đấu và chiến thắng.


- Ra sân!!! Marios, hãy tập trung vào trận đấu! Giọng nói của huấn luyện viên vang lên bỗng kéo cháu ra khỏi giấc mơ. Tuy vậy, hôm đó cháu không tài nào tập trung được vào trận đấu. Cháu kể lại những gì mình đã mơ thấy, về Thế vận hội đầu tiên. Mọi người, cả huấn luyện viên và các bạn cùng tập đều cảm thấy như được sống lại với tinh thần Olympic. Chúng cháu bàn về tinh thần “Fair play”, điều mà con người hiện đại ai cũng hiểu rõ một cách dễ dàng nhưng khi làm theo nó lại rất khó khăn. Chỉ nhằm vào mỗi ngôi vô địch, họ sử dụng những chất kích thích nguy hiểm, bẩn thỉu, và sẵn sàng đem sự trong sáng về tinh thần lẫn thể chất của mình ra hiến tế cho những chiến thắng nhất thời. Những hành động như vậy chỉ hủy hoại và phỉ báng thể thao mà thôi.
Nhưng đối với cháu, Thế vận hội đầu tiên nghĩa là không có chất kích thích, không có ngôi vô địch, không có cả những khoản tiền thưởng hay khủng hoảng kinh tế và sự thù hận. Mà đó chỉ là niềm vui hội ngộ, Fair play, tình bạn, hòa bình và, cháu hy vọng, những điều đó sẽ xuất hiện ở mùa Olympic năm nay.


Cháu sẽ dừng bút tại đây, có lẽ chú đọc cũng đã mỏi mắt rồi nhỉ. Cháu chúc chú trong suốt cuộc đời mình, sẽ chiến thắng và yêu thương, đúng như chú đã dạy cháu. Cám ơn chú lần nữa. Cháu sẽ đợi chú, ở nơi mà chúng ta đã gặp nhau lần đầu tiên - Olympic cổ đại, ở Hy Lạp - quê hương của thể thao và văn minh. Ở đất nước xinh đẹp và đáng yêu của cháu, bất luận mọi khó khăn và rắc rối đang xảy ra; vẫn “chẳng có gì đáng sợ cả” vì “chàng hoa tiêu trên cột buồm nhìn ra ngoài kia: Mặt trời vẫn là vĩnh cửu”.


Mến chào chú với tất cả lòng khâm phục.
Marios A. Chatzidimou

 

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
Top Poster Of Month
31/10/12
5,117
325
83
27

Giải nhì quốc tế, cuộc thi lần thứ 41 năm 2012 - Valentine Chimba (Kenia)

Ngày 31 tháng 3 năm 2012
Anh David Rudisha kính mến!

Anh dạo này có khỏe không ạ? Em mong rằng anh luôn tận hưởng những giây phút tuyệt vời trong cuộc sống kể từ khi anh đăng quang trên đường chạy. Thành tích thể thao của anh thật tuyệt vời. Em hy vọng cuộc sống đời thường cũng luôn tốt đẹp. Lúc này đây em đang miệt mài thức đến khuya để học bởi vì ở trường Trung học nữ Pangani, chúng em hiện là những học sinh xuất sắc. Nếu có lúc nào đấy anh xem tin tức, anh sẽ biết chúng em đang ở vị trí thứ chín trong xếp hạng toàn quốc. Đó quả là một thành tích cao. Em chắc rằng lễ Phục sinh sẽ đến sớm đối với chúng em. Và em sẽ không muốn làm anh phát chán trước những điều vụn vặt đó nữa.

Trước tiên, em muốn xin lỗi bởi vì em không có thông tin kịp thời cho nên đây là lá thư muộn. Em không thể bỏ lỡ dịp viết lá thư này gửi tới anh - một thần tượng thể thao của em, người trở thành huyền thoại trên đường chạy của mình.

(Nếu anh không coi mình là huyền thoại thì anh vẫn luôn là huyền thoại đối với em). Có lẽ em phải viết đến mục đích chính của lá thư này rồi đúng không anh? Em trò chuyện với anh cứ như chúng ta đã quen biết nhau rồi thế mà thậm chí anh còn chưa biết tên của em. Em tên là Valentine Chimba. Anh cứ gọi em là Val. Lá thư này chủ yếu là để giải thích Thế vận hội Olympic có ý nghĩa với em như thế nào.
Thế vận hội có nguồn gốc ở Hy Lạp. Tất cả các thành bang cùng tập trung nhau lại để tranh tài thông qua các trò chơi. Em muốn gửi lời cảm ơn của cá nhân em tới những người Hy Lạp cổ bởi vì họ đã khởi tạo một truyền thống tuyệt vời để rồi nhanh chóng lan tỏa tới mọi nơi trên toàn thế giới. Họ đáng được nhận những giải thưởng cao quý nhất. Đối với em, Thế vận hội không chỉ là một sự kiện tập hợp các nam nữ vận động viên ưu tú từ khắp mọi nơi trên thế giới để cùng tranh tài để rồi cuối cùng nhận được một phần của cái bánh có tên gọi là chiến thắng. Thế vận hội đó là một thứ nhiều hơn thế.

Thế vận hội cho ta biết về từng cá nhân cùng hội tụ tại một sân thi đấu chuyên biệt. Vận động viên ra tranh tài có thể là nam, nữ, hoặc có thể là cha mẹ hay con trai, con gái hoặc họ hàng thân thích. Tại thời điểm thi đấu thì vai trò như thế của mỗi cá nhân trở nên thứ yếu. Bởi vì lúc đó họ là những anh hùng. Giống như nhân vật Siêu nhân hay Người dơi vậy. Mọi người đều biết nhân vật Siêu nhân. Đó là một anh chàng cao lớn, mang dáng vẻ hiền lành và luôn mặc bộ trang phục có hai màu đỏ và xanh da trời. Mọi người không thể quên được Siêu nhân, đặc biệt là chiếc áo choàng dài màu đỏ của anh ta. Đối với em, những nam nữ vận động viên thời đó đều là những siêu anh hùng.
Thế vận hội Olympic đối với em có nghĩa là hội tụ cùng nhau: Mọi người đến từ các nền văn hóa khác nhau, chủng tộc khác nhau, màu da cũng khác và những nước khác nhau. Mỗi cá nhân tuy khác nhau nhưng họ đều có chung một chí hướng. Sự kiện cùng hội tụ nhau lại như vậy thật là tuyệt vời. Người dân từ khắp nơi trên thế giới gạt sang một bên những gì khác biệt của họ để cùng nhau chung vui. Cuộc sống chẳng còn gì tốt hơn thế.
Thế vận hội đối với em có nghĩa là giấc mơ trở thành hiện thực. Đối với mỗi vận động viên thì có mặt tại Thế vận hội chính là giấc mơ đã thành sự thật. Đối với bất kỳ vận động viên nào, dù chỉ tham gia Thế vận hội và đại diện cho đất nước của họ thôi thì đã là cơ hội tốt nhất rồi. Các vận động viên Thế vận hội khiến cho em mong muốn đạt được ước mơ của mình. Họ tạo động lực giúp em mỗi ngày cầm cuốn sách giáo khoa nặng trịch lên và nghiền ngẫm. Họ làm cho em tin rằng bầu trời là có giới hạn. Họ truyền cảm hứng cho một cô bé như em niềm ao ước trở thành một người phụ nữ tốt.

Thế vận hội có nghĩa là làm rạng danh lòng yêu nước. Trong thời đại ngày nay, chúng ta đang có chiều hướng suy nghĩ nhiều cho bản thân mình hơn là cho những điều cao cả. Thế vận hội không phải chỉ là chiến thắng và nhận được tiền thưởng rồi sau đó trở về nhà. Ngược lại nó biểu thị tinh thần yêu nước, thể hiện tình yêu dành cho đất nước của mỗi vận động viên. Mỗi tấm huy chương nhận được chính là một niềm vinh dự. Em nghĩ điều đó là một niềm vinh dự không lời đối với mỗi cá nhân. Khi bạn nhận được huy chương mà nó giống như một cách để tôn vinh chính mình.
Thế vận hội có nghĩa là phải vươn lên mỗi khi chúng ta thất bại. Nguyên Thủ tướng Anh Winston Churchill đã từng nói rằng, thành công là đi từ thất bại này đến thất bại khác mà không mất đi lòng nhiệt tình. Bạn có thể nhận thấy có những quốc gia đã tham gia tất cả các môn thi đấu mà không hề có thành tích nào. Điều đáng ngạc nhiên là họ không hề nao núng, vẫn tiếp tục thi đấu đến khi kết thúc. Trên thực tế thì chính điều đó đã là thành tích đích thực. Anh David ạ, em không biết liệu có bao giờ anh đã từng thất bại hay không nhưng em chắc rằng, anh sẽ không bao giờ chịu lùi bước. Anh biết phải nỗ lực thật nhiều thì mới tự mình vươn lên để bước tiếp. Đối với em, đó chính là một trong những ý nghĩa đích thực của Thế vận hội.

Nhìn chung, em yêu thích Thế vận hội. Thế vận hội là sự kiện lớn trên thế giới này mà chúng ta không nên bỏ lỡ. Bỏ lỡ nó coi như bạn đã lãng phí tuổi trẻ. Điều đó là không thể tưởng tượng được. Kể từ khi em học hỏi được biết bao điều từ Thế vận hội, thì nó có một ảnh hưởng lớn đối với cuộc sống của em. Mẹ em hay hỏi em rằng, ngoài xem Thế vận hội thì em không còn việc gì để làm hay sao. Mẹ em chắc không hiểu được điều đó đâu. Em đoán anh sẽ cho rằng, Thế vận hội là một trong những kỳ quan của thế giới thế mà em không tự nhận biết được. Có lẽ đến lúc em phải nói lời tạm biệt. Hy vọng có ngày chúng ta sẽ gặp nhau. Tất nhiên đó là quyết định của số phận.
Cổ động viên mến mộ nhất của anh
Valentine Chimba