Bức thư đầu tiên Việt Nam đạt giải nhất quốc tế cuộc thi UPU

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
Top Poster Of Month
31/10/12
5,117
325
83
27


Cuộc thi viết thư quốc tế UPU năm 2010 tại VN đã thu hút 1.236.051 bài dự thi của học sinh trên cả nước. Với chủ đề Hãy viết thư cho một người nào đó để nói vì sao sự hiểu biết về HIV/AIDS và tự bảo vệ mình trước căn bệnh này là rất quan trọng” - UPU 39
Giải nhất thuộc về Hồ Thị Hiếu Hiền với bức thư gửi đạo diễn Trương Nghệ Mưu (Trung Quốc), mong muốn đạo diễn dựng bộ phim về căn bệnh AIDS, để kêu gọi mọi người trên thế giới tích cực phòng ngừa căn bệnh thế kỷ này. và bức thư này cũng đánh dấu lần đầu tiên sau 21 năm Việt Nam tham gia UPU đạt giải nhất quốc tế


Mọi người hãy cùng đọc lại bức thư của em nhé :


Đà Nẵng, ngày 20 tháng 11 năm 2009


Đạo diễn Trương Nghệ Mưu kính mến!

Khi gửi lá thư này đi, cháu cứ mong từng ngày nó sớm đến được tay ông. Rồi cháu lại lo rằng khi nhìn thấy địa chỉ lạ hoắc: “Người gửi: Hồ Thị Hiếu Hiền - Việt Nam” không biết ông có giở thư ra đọc hay không? Ông ơi! Cháu mong ông bớt chút thời giờ vàng ngọc để lắng nghe tâm sự của cháu, biết đâu ông sẽ thấy trong đó một điều gì lớn lao hơn tình cảm thông thường của người hâm mộ dành cho thần tượng.

Thưa ông, cháu mới có ý định viết thư cho ông sau khi trường cháu phát động Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 39 về đề tài phòng chống căn bệnh AISD. Để cho bài viết của mình có cơ sở thực tế, cháu đã đi tìm hiểu một số đối tượng xem mọi người hiểu biết và phòng chống AIDS như thế nào.

Đầu tiên, cháu hỏi bà, bà cháu bảo: “Bà sống từng này tuổi đầu rồi mà chưa biết mặt mũi con “Ết” nó thế nào. Bà nghe nói nó ở trong người những kẻ sống buông thả chẳng ra gì. Cháu đừng đến gần họ kẻo con “Ết” nó dính vào người”. Ôi, bà của cháu chẳng hiểu gì về AIDS cả ông nhỉ?

Khi nghe cháu hỏi, cả bố mẹ cháu đều cho rằng: “AIDS là căn bệnh suy giảm hệ thống miễn dịch ở cơ thể người do vi-rút HIV gây ra. Bệnh này rất nguy hiểm vì hiện chưa có thuốc chữa khỏi. Con phải tuyệt đối tránh xa các tệ nạn như nghiện hút, tình dục bừa bãi thì mới bảo vệ được mình”. Mẹ cháu còn dặn đi dặn lại : “Nếu ở lớp có bạn nào bị nhiễm HIV thì con phải nói ngay để bố mẹ xin chuyển trường, chuyển lớp cho con” - Ông ơi, bố mẹ cháu là công chức mà cũng còn kỳ thị với người có H đấy.

Cháu lại hỏi cả em cháu, em quả quyết: “Lớp em thì chưa có bạn nào bị AIDS chứ nếu có, em sẽ đeo khẩu trang hoặc nghỉ học ở nhà luôn” - Thật buồn cười, em lại tưởng AIDS cũng giống H1N1.

Đi đường, cháu có hỏi cô công nhân đang quét rác, cô liền chỉ tay vào mấy cái vỏ ống tiêm nằm lăn lóc bên vệ đường: “Kia kìa, vi-rút HIV chứa trong những ống tiêm đó cháu!” - Hiểu biết của cô công nhân cũng chưa thật đầy đủ phải không ông?

Đến lúc cháu vào nhà hàng ăn uống, cháu lại gợi chuyện ông chủ. Ông ta nhanh nhảu: "Si - đa à ? Cứ nhìn người nào ốm yếu, đi đứng dặt dẹo, trên người nổi nhiều mụn nhọt là đích thị rồi! Cháu đừng lo, ông không bao giờ để họ vào ăn uống làm lây bệnh cho khách” - Trời, thật tội nghiệp cho những ai không có H nhưng lại có vẻ bề ngoài giống như ông ấy tả. Ông ấy đâu biết rằng HIV không hề lây qua đường ăn uống hay giao tiếp thông thường và hiện nay chúng ta đang sống chung với AIDS.

Khi đến lớp, cháu cũng trao đổi với các bạn nhưng nhiều bạn tỏ ra rất thờ ơ, cho rằng việc phòng chống HIV/AIDS là việc của các cơ quan y tế, lớp mình có ai bị AIDS đâu mà lo! - Thái độ của các bạn cháu cứ bàng quan như thế, chả trách mỗi ngày có tới một ngàn trẻ em dưới mười lăm tuổi bị nhiễm HIV.

Cháu còn điều tra thêm một số trường hợp nữa nhưng hầu hết ai cũng rất lơ là. Cháu thực sự lo ngại trước thực trạng này và muốn viết một bức thư kêu gọi mọi người hãy nâng cao nhận thức, thay đổi hành vi để phòng chống được căn bệnh này. Thế nhưng đã mấy hôm nay, cháu ngồi nghĩ mãi mà không biết viết thế nào, đành gác bút ra xem ti vi. Lúc này trên kênh truyền hình đang chiếu bộ phim “Hoàng Kim Giáp” do ông đạo diễn.

Bộ phim hay quá! Thảo nào, cháu thấy người ta ca ngợi ông rất nhiều trên mạng. Bằng một loạt phim nổi tiếng thế giới như: Cao Lương Đỏ, Phải sống, Cúc Đậu, Đèn lồng đỏ treo cao, Thập diện mai phục, Hoàng Kim Giáp…, ông đã chinh phục được trái tim của tất cả mọi người.

Đột nhiên, một ý nghĩ vụt lóe lên trong cháu: Ước gì cháu cũng có tài làm phim như ông nhỉ? Cháu sẽ xây dựng ngay những tác phẩm điện ảnh thật hay về đề tài HIV/AIDS để thức tỉnh loài người. Ông ạ, bộ phim đầu tay của cháu sẽ là câu chuyện đầy cảm động về một mối tình lãng mạn và bi ai: Chàng và nàng yêu nhau tha thiết song cuối cùng vẫn không lấy được nhau chỉ vì một trong hai người có H.

Tiếp đến là bộ phim có tên “Phải chết” cũng sẽ nổi tiếng không kém gì bộ phim “Phải sống” của ông. Qua phim, cháu muốn gửi gắm một thông điệp: Con người ta không muốn chết sớm mà phải chết, vì không ngờ Thần Chết lại luôn phục sẵn trong các hành vi nguy cơ cao như tình dục không an toàn và sử dụng bơm kim tiêm chung…

Hầu hết phim do cháu sản xuất đều lấy cảm xúc từ những mảnh đời rất thực và nhân vật chính là những nạn nhân đáng thương của AIDS. Đó là một vị công chức suốt đời phấn đấu, giữ gìn thế mà chỉ một phút ham vui đã đánh mất đi tất cả. Một nhân viên y tế bao ngày làm việc nghiêm túc, chỉ vì một chút lơ là đã vô tình lây nhiễm HIV. Một người lao động vất vả cả đời mới gây dựng nên một mái ấm gia đình nhưng đến cuối đời phải chết trong cô đơn, ghẻ lạnh.

Những thanh thiếu niên đang tràn trề nhựa sống, một ngày kia lại trở nên thân tàn ma dại vì lỡ đua đòi hút chích. Có em bé thơ ngây đôi mắt trong veo nhưng cha mẹ đã sớm qua đời vì AIDS, còn em thì không biết lúc nào Thần Chết tới mang đi. Lại có cả những cô gái khi biết mình có H đã tính chuyện trả thù đời, gieo rắc cái chết cho bao nhiêu người khác.

Chao ơi, bao nhiêu con người là bấy nhiêu số phận. Tất cả những yêu thương, đau xót, bạc bẽo, dại khờ cùng những hiểu biết cặn kẽ về cách thức phòng tránh AIDS sẽ được cháu chuyển tải vào phim một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc. Cháu hy vọng, với sức ám ảnh đặc biệt, những bộ phim này sẽ vào trong đốt lửa lòng người, xoa dịu nỗi đau, xóa đi mặc cảm và thức tỉnh lương tri của những người còn thờ ơ trước căn bệnh này.

Nhưng ông ạ, cháu thì “lực bất tòng tâm” cháu nghĩ chỉ có ông mới có thể giúp cháu biến những ước mơ này thành hiện thực để cứu lấy nhân loại. Vì vậy, cháu rất mong được ông lắng nghe và thấu hiểu.

Kính thư!
 

Bài Trước

Bức thư đạt giải Nhì UPU 45 đã chạm đến trái tim của những người bố, người mẹ

Bài Tiếp

Bức thư đạt giải nhất quốc gia cuộc thi viết thư UPU lần thứ 44

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
Top Poster Of Month
31/10/12
5,117
325
83
27




Vượt qua hơn 1,2 triệu bức thư tham dự cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 39 - Việt Nam 2010, bức thư được gửi đến đạo diễn Trương Nghệ Mưu của em Hồ Thị Hiếu Hiền đã giành giải nhất toàn quốc với số điểm mà theo các thành viên ban giám khảo là hoàn toàn thuyết phục.



Hiếu Hiền cho biết, em chọn đạo diễn Trương Nghệ Mưu là thể hiện mong muốn, khát vọng của em làm sao có thể nâng cao nhận thức, hành động của cộng đồng phòng, chống căn thế kỷ HIV/AIDS. Một suy nghĩ rất người lớn này đã được em trình bày trong lá thư đầy mạch lạc, giọng văn trong sáng, thuyết phục.



Chia sẻ về ý tưởng cũng như mục đích khi viết lá thư gửi đạo diễn đầy tự tin là vậy song khi được hỏi về mình, Hiếu Hiền lại rất khiêm tốn. Em cho biết, em là con một trong gia đình bố làm trong quân đội và mẹ là cô giáo. Chỉ có vậy thôi. Và những thông tin về em, một cô học trò đặc biệt lại được chúng tôi khai thác từ cô giáo dạy văn và cũng là cô chủ nhiệm của Hiếu Hiền, cô giáo Phạm Thị Phong.



Theo cô giáo, Hiếu Hiền dù chỉ mới học lớp 6 nhưng rất chững chạc trong tác phong cũng như trong cuộc sống. Một học sinh kiểu mẫu trong nhiều lĩnh vực. Học lớp 6/9 - một lớp điểm đầu khối của trường trung học cơ sở Tây Sơn Đà Nẵng, Hiếu Hiền có thành tích học tập rất đáng nể. Kỳ thi học kỳ II vừa qua Hiếu Hiền đạt được 10 điểm 10 cho các môn học. Tổng kết chung năm học lớp 6 Hiếu Hiền đạt 9,7 trong đó riêng môn văn là 9,6.



Đạt thành tích cao trong học tập, nhưng Hiếu Hiền không chỉ biết tới học mà còn rất ham tìm hiểu các kiến thức từ cuộc sống từ những bộ phim, những cuốn sách hay. Bằng chứng rõ ràng nhất đó là dù còn nhỏ tuổi song em đã là một “fan” hâm mộ đạo diễn người Trung Quốc nổi tiếng thế giới Trương Nghệ Mưu.



Em cho biết, rất hâm mộ đạo diễn Trương Nghệ Mưu qua các bộ phim nổi tiếng như Cao lương đỏ, Cúc đậu, Đèn lồng đỏ treo cao… Đây là những bộ phim đã đi vào lòng hàng triệu người trên trái đất. Và em còn hâm mộ hơn khi ông đã đạo diễn thành công chương trình khai mạc Olympic Bắc Kinh năm 2008.



Chính vì vậy, em mong muốn được gửi một lá thư tới đạo diễn Trương Nghệ Mưu để có thể giúp em làm được một tác phẩm điện ảnh về căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS. Thông điệp lớn nhất mà Hiếu Hiền muốn gửi gắm qua bức thư này đó là mọi người có thể nhìn lại mình xem đã có những hành động đúng hay chưa và cũng qua đây có ý thức phòng, chống căn bệnh HIV/AIDS tốt hơn. Một sự mong muốn đầy nhân văn được xuất phát từ một cô bé 12 tuổi Nguyễn Thị Hiếu Hiền khiến người đối diện với em không khỏi cảm phục.



Hiện giờ, bức thư của em đang được Ban Tổ chức cuộc thi tại Việt Nam dịch sang tiếng Pháp tham dự cuộc thi cấp quốc tế. Cầm bản photo bài thi của Hiếu Hiền trong tay, từng câu từng chữ, từng lời văn hồn nhiên, vừa sáng tạo, bố cục rất chặt chẽ được thể hiện qua nét chữ đẹp, tròn đều tăm tắp của em khiến người đọc khó có thể quên được.



Chia sẻ kinh nghiệm làm sao để có thể đạt giải cao cuộc thi viết thư quốc tế UPU, Hiếu Hiền cho hay, trước khi viết và gửi bức thư đi em cũng không đặt hy vọng cao sẽ giành được giải thưởng mà chỉ suy nghĩ một cách đơn giản là thử tìm một cách nào đó dù chỉ là mong manh để đạo diễn Trương Nghệ Mưu có thể sẻ chia một chút với em về ước muốn làm bộ phim về đề tài HIV/AIDS.

Theo Hiếu Hiền, để viết được một bức thư xúc động thì phải đi từ thực tế, các bạn học sinh hãy viết thư kể những câu chuyện chân thực từ đời sống, viết ra những suy nghĩ, cảm xúc sâu sắc, thầm kín và chân thành nhất của mình. Em hy vọng cuộc thi viết thư quốc tế năm sau sẽ có nhiều bức thư hay, nhiều bạn học sinh giành được giải cao.