Bức thư đạt giải nhất quốc gia cuộc thi viết thư UPU lần thứ 42

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
Top Poster Of Month
31/10/12
5,082
323
83
27

"Em hãy viết một bức thư để nói tại sao nước là quý”
Với chủ đề "Em hãy viết một bức thư để nói tại sao nước là quý” bài dự thi của em Đào Thị Thùy Dương, lớp 6/10, trường THCS Tây Sơn, Quận Hải Châu, TP. Đà Nẵng đã hóa thân thành Thủy Tinh viết thư cho Sơn Tinh để viết tại sao nước lại quý. Bức thư của em đã đạt giải nhất quốc gia cuộc thi UPU lần thứ 42. Dưới đây là toàn văn bức thư của em Đào Thị Thùy Dương mợi người cùng đọc nhé :


Biển Đông, ngày 1.1.2013


Chào Sơn Tinh, kẻ tình địch không đợi trời chung của ta!

Chắc mi bất ngờ lắm khi nhận được lá thư này vì xưa nay ta chỉ đối đầu chứ có bao giờ chịu đối thoại với mi đâu. Nhưng hôm nay, ta muốn nói chuyện với mi vì ta có một chuyện cực kỳ quan trọng.

Chả là, ta thấy xưa nay con người bao giờ cũng yêu mến, quý trọng mi hơn ta. Ngay cả vua Hùng anh minh là thế cũng muốn chọn mi làm rể nên đã ra yêu cầu sính lễ toàn là những thứ chỉ có ở giang sơn của mi. Chuyện ấy làm ta cay cú vì thực ra, trong cuộc thi tài ngày ấy mi với ta có ai thắng ai đâu. Mi có tài xây thành chuyển núi thì ta có tài hô mưa gọi gió. Sức mạnh chúng ta đều đọ ngang trời đất. Hàng năm, ta dâng nước trả hờn mi cũng chỉ vì “ngứa ghẻ đòn ghen” mà thôi, ta đâu ngờ nó lại khiến cho loài người khốn đốn. Song, bây giờ ngồi ngẫm lại, ta thấy con người bị liên lụy cũng không oan vì họ chỉ tung hô mi, chỉ thấy mi là quý mà không biết rằng Thủy Tinh ta cũng đáng quý biết bao!

Ta hận loài người vì họ được tiếng là thông minh mà sao lại không nhận ra được giá trị to lớn của ta? Chính ta đã làm nên mọi sự sống cho hành tinh này, điều hòa nhiệt độ làm cho khí hậu mát lành. Nếu không có ta, muôn vật cùng cỏ cây sẽ chết khô chết héo và con người không sống quá năm ngày. Tất nhiên, khi ấy mi cũng trở thành nghĩa địa.

Đối với loài người, ta là sự sống của họ vì ta chiếm phần lớn trọng lượng cơ thể và tham gia vào quá trình trao đổi chất giúp con người sống và tồn tại. Ta còn giúp cho họ cái ăn, cái mặc, làm chạy tuốc - bin nhà máy, tham gia vào rất nhiều ngành nghề sản xuất, tạo ra nguồn của cải vật chất dồi dào. Trong đời sống, ta luôn đồng hành thân thiết với con người mọi lúc mọi nơi: khi ăn uống, lúc rửa ráy, tắm táp, vệ sinh… Không có ta họ không chỉ chết khát mà còn chết đói nữa, thậm chí có muốn khóc họ cũng chẳng khóc được vì không có nước mắt.

Chưa hết, ta còn góp phần tạo nên những vẻ đẹp thiên nhiên, huyền diệu, nguồn cảm hứng bất tận cho thi ca, nhạc họa. Hình ảnh vua Thủy Tề, nàng Tiên Cá, Lạc Long Quân… đã từ lâu đi vào huyền thoại mà người đời chẳng thể nào quên. Nhờ thế, đời sống tinh thần của con người thêm phần phong phú và vui vẻ.

Nói một cách công bằng thì cả hai chúng ta đều có công lao to lớn đối với con người. Chúng ta là Cha là Mẹ sản sinh ra họ, hết lòng nuôi dưỡng họ, nhưng sao họ lại chỉ nhớ ơn và quý trọng mi thôi, còn đối với ta họ hết sức coi thường. Ngày trước, tuy họ không về phe ta nhưng đối xử với ta cũng còn chút thân thiện, còn ngày nay thì lãng phí ta như thể là một thứ xoàng xĩnh, nhiều vô kể. Lắm kẻ còn ngang nhiên xả rác rưởi, nước thải bẩn làm cho ta bẩn thỉu, hôi hám, nhiễm bệnh mà chết dần chết mòn. Thậm chí, họ còn giở âm mưu thâm độc, chặt hết cây rừng để ta không còn nơi trú ngụ, khiến những ao hồ, sông suối cạn khô.

Ta thấy ngày nay con người thật dại dột. Chẳng lẽ họ không biết tới quy luật “Trạng chết thì Chúa cũng băng hà”, hủy hoại ta thì một tương lai đen tối cũng đang chờ đón họ: tới năm 2035, gần nửa dân số trái đất sẽ phải đối mặt với các khó khăn vì thiếu nước. Trong tương lai không xa, Thủy Tinh sẽ là nhân tố có ảnh hưởng quyết định đến đời sống của toàn nhân loại như gây mất ổn định chính trị, xung đột vũ trang, đói nghèo, bệnh tật…

Ta nói thật nhé, thiên tai bão lụt ngày nay đâu phải do ta muốn trả thù mi là do lài người gieo gió nên phải gặt bão, chứ ngày nay ta cũng đã già rồi, hơi sức đâu mà ghen tuông nữa.

Trong lúc ta không biết làm sao để mọi người hiểu ra vấn đề thì bỗng nhiên nghe tiếng trẻ em vừa tắm biển vừa xôn xao bàn tán về đề tài cuộc thi Viết thư quốc tế UPU lần thứ 42 “Tại sao nước lại quý?”. Ha ha ha! Ta rất vui vì có ngày con người tỉnh ngộ, biết quan tâm đến ta. Nhưng vẫn còn rất nhiều người quay lưng ngoảnh mặt với ta nên ta quyết định viết thư này, gởi qua đường UPU để mọi người hiểu rõ giá trị của ta và không oán thù ta nữa. Ta muốn họ hiểu rằng những hành động hủy hoại nguồn nước cũng chính là hủy hoại đi nguồn sống của chính họ và Mẹ Trái đất. Vậy, các Chính phủ phải sớm đề ra kế hoạch thường xuyên chăm sóc và bảo vệ nguồn nước ngọt, trồng thêm nhiều cây rừng để ta có chỗ trú thân, tích cực đẩy mạnh công tác tuyên truyền giáo dục ý thức cho người dân biết cách bảo vệ ta bằng những hành động giản đơn như khóa ngay công tắc vòi nước sau khi dùng, sử dụng ta thật tiết kiệm, tránh lãng phí…

Ta nghĩ, chỉ cần loài người yêu quý ta như đã từng yêu quý mi và cùng chung tay quyết liệt hành động ngay từ bây giờ thì cuộc sống của họ sẽ bình yên và ta cũng chẳng còn lý do gì mà gây ra lũ lụt nữa.

Chào mi!

Thủy Tinh
 

Bài Trước

Bức thư đạt giải nhất quốc gia cuộc thi UPU lần thứ 43

Bài Tiếp

Bức thư đoạt giải nhất quốc gia cuộc thi UPU41
  • Like
Reactions: linh lí lắc

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
Top Poster Of Month
31/10/12
5,082
323
83
27
Bức thư đạt giải Ba quốc tế, cuộc thi lần thứ 42 năm 2013 - Gabija PetrauskaitÐ (Lithuania)
Bức thư bằng tiếng Anh

15th October 2012
Dear Godmother Inga,

Thank you for your letter. I felt like I was reading a novel as I read your fascinating description of the village where you grew up. Although I am still just a girl, I will try to share my thoughts with you.

It’s raining. Many tiny droplets are pattering softly on and around the window and tapping on the roof, reminding me of Chopin’s “Raindrop” Prelude. The rain seems to be singing, trying to tell me something. I look out the window: everyone has an umbrella. Green, red, but mostly black. People are hurrying, their faces worried… I wonder whether anyone hears the soft voice of the rain - the music?


All of a sudden, the rain stops. I hurry to open the window, and a wave of fresh air rushes into the room. The autumn sun
has broken through the clouds. I hear children shouting “rainbow, rainbow!” Passers-by stop, look and smile. The sky appears as if by miracle with a rainbow of seven colours, a wonder of sun and raindrops. I take out a sheet of paper and watercolours, and I paint it.


As I am painting, I think of the power of these tiny water droplets. They are like artists, decorating the sky and the tree leaves. They adorn with brilliant jewels, sowing little mirrors into the pastures.

And how industrious! The streets are washed clean, the roofs of the houses shining. The forests are watered, and underneath the moss tiny mushrooms are probably beginning to sprout. I can see the river bend from my window, and even the river is overflowing. Everything is glistening, glittering in the sun.

What would the Earth do without you, little raindrops? Who would wake up the buds in the spring? Who would help Mother Nature make the fields green and cultivate the crops? Who would bring delight to our eyes in the winter, when you become fluffy snowflakes, as if sprinkled by armies of angels from the heavens?


But these tiny water droplets make up all the world’s water: rivers, lakes, seas and oceans. And all the arteries of water that flow under the ground, like the Earth’s blood. Without water, our planet would be a dead rock. The leaves on the trees would not rustle, the pastures would not turn green, the birds would not sing, no creature could live - not a tiny ant, not a deer, not a little flower, not a fish, or even us humans.


At school, we watched a film about water. I learned that water shortages affect two and a half billion people around the world, and that as many as eight million people die each year because they don’t have enough drinking water. Because of climate change, air pollution and drying rivers, water shortages threaten many regions around the world, especially Africa.


I think, Aunt Inga, that we are lucky: we don’t have a shortage of water. We have the Baltic Sea, our Neman River, known here as the father of rivers, and many streams, lakes, springs and wells. Even the smallest village in Lithuania has its own water tower. We can drink, bathe and wash freely. In Lithuania we have curative mineral springs and sanatoriums. This little seaside resort has a river, two creeks, and four springs. But only two of the springs have drinking water. The two others are contaminated, and there is a sign saying “polluted water”.


At school and at home, I hear about the need to conserve water. For a long time, I did not understand why water is so precious. When we went to the Palanga water treatment facility with our class, I was astounded to see all the complex equipment and technology, the number of people working to purify the water from the streams and make it drinkable.
The sea is very dear to my heart, Aunt Inga. Without her, I cannot live a single day: the fresh air, the beach, the waves, the amber, the beautiful little stones and shells, the many fascinating here I wait for my father to return in his fishing boat. A little while ago, our family went out in the boat. When we were far from the shore, we dropped the anchor. We dived down in our I saw unbelievable things. Around me were so many different birds. I bathe in her in the summer, and wetsuits. fish: orange, yellow, green, blue, red. Nearby was the wreck of a sunken fishing boat. I learned that the sea is not only beautiful from the shore, but also marvellous in her depths.
Then, on our way back, our parents talked about very sad things. They said our beautiful sea is suffering. Deep down are containers of toxic materials from World War II. What will happen if one day this terrible poison is released?
I became afraid: if the sea is polluted, the fish and aquatic birds will die. People will start to suffer. Plants will dry up. And what if our drinking water is contaminated? I know that the fields are sprayed with chemicals and fertilizers. Sometimes there are oil spills and other accidents. Dishonest people put harmful substances everywhere. Maybe that’s why two of our springs are contaminated.
I wanted to share these amusing and yet sad thoughts about our precious water with you, Aunt Inga, as I sit before my fresh painting, moved by the beauty of the rainbow. The rainbow is no longer in the sky, and the rain is again tapping against the window. Now I think of the rain becoming mist, water vapours that rise from the earth to the sky. Where do you come from, little droplets? From what places did you rise like fog to the clouds?
It now seems like tears streaming down the window from the sky.
As I finish this long letter, I am sending you, dear Godmother, my smiling rainbow.
I look forward to your reply.
With love,
Gabija


Bản dịch tiếng Việt

Ngày 15 tháng 10 năm 2012


Mẹ đỡ đầu Inga yêu quý,

Cảm ơn dì đã gửi thư cho cháu. Đọc thư của dì, cháu cảm giác như đang đọc một cuốn tiểu thuyết mô tả một cách hấp dẫn về ngôi làng nơi dì lớn lên. Mặc dù cháu vẫn còn bé, cháu cũng muốn chia sẻ suy nghĩ của cháu với dì.


Trời đang mưa, những giọt mưa nhỏ hắt nhẹ nhàng lên trên và xung quanh cửa sổ, tí tách trên mái nhà, làm cháu nhớ đến dạo khúc “Giọt mưa” của Sô-panh. Mưa dường như đang ca hát, cố nói với cháu điều gì đó. Cháu nhìn ra cửa sổ: mọi người đều cầm ô. Màu xanh, màu đỏ nhưng phần lớn là màu đen. Người ta đang vội vã, khuôn mặt của họ đầy lo âu... Cháu tự hỏi liệu có ai nghe thấy âm thanh êm dịu của mưa không - tiếng nhạc mưa?


Rồi đột nhiên, mưa ngừng rơi. Cháu vội mở toang cửa sổ, một làn không khí trong lành uà vào phòng. Mặt trời mùa thu đã xua tan những đám mây. Cháu chợt nghe tiếng trẻ con reo hò, “cầu vồng, cầu vồng!”. Người qua đường dừng lại, ngắm xem và mỉm cười. Bầu trời hiện ra như có phép lạ với bảy sắc cầu vồng, một sự kết hợp kỳ diệu của mặt trời và mưa. Cháu lấy ra một tờ giấy và màu nước, và cháu vẽ cầu vồng.


Trong khi vẽ, cháu nghĩ về sức mạnh của những giọt mưa nhỏ xíu kia. Chúng giống như những nghệ sĩ, trang trí bầu trời và cây lá. Chúng tô điểm với đồ trang sức rực rỡ, rắc những chiếc gương nhỏ lấp lánh lên đồng cỏ. Và thật hữu hiệu! Đường phố được rửa sạch, những mái nhà sáng bừng lên. Các khu rừng được tưới nước, và ở bên dưới những cây nấm rêu nhỏ xíu có lẽ đang bắt đầu cựa mình. Cháu nhìn thấy con sông uốn khúc qua khung cửa sổ, và thậm chí còn thấy dòng sông đang chảy xiết. Mọi thứ đều sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.


Trái đất sẽ ra sao nếu không có những giọt mưa kia? Ai sẽ đánh thức những chồi non vào mùa xuân? Ai sẽ giúp mẹ thiên nhiên làm cho các cánh đồng và cây trồng xanh tốt? Ai sẽ mang lại niềm vui thú vị cho chúng cháu vào mùa đông, khi những giọt nước trở thành những bông tuyết mịn được các thiên thần thả xuống từ trên trời cao?


Chính những giọt mưa nhỏ này đã tạo ra nước của cả thế giới: sông, hồ, biển và đại dương. Và tất cả những mạch nước ngầm chảy dưới lòng đất, giống như những mạch máu của Trái đất nữa. Nếu không có nước, hành tinh của chúng ta sẽ không có sự sống. Những chiếc lá trên cây sẽ không lay động, những cánh đồng sẽ không rực màu xanh, lũ chim sẽ ngừng hót, không có sinh vật nào có thể sống được - không một con kiến nhỏ, không một con nai, không một bông hoa nhỏ, không một con cá, và thậm chí không một con người nào.
Ở trường, chúng cháu xem một bộ phim về nước. Cháu
đã biết được rằng tình trạng thiếu nước đang ảnh hưởng đến
2,5 tỉ người trên thế giới, và có đến 8 triệu người chết mỗi năm vì không đủ nước uống. Vì biến đổi khí hậu, ô nhiễm không khí và các dòng sông khô cạn, thiếu nước đang đe dọa nhiều khu vực trên thế giới, đặc biệt là châu Phi.


Dì Inga kính mến, cháu nghĩ rằng chúng ta còn may mắn: chúng cháu không bị thiếu nước. Chúng cháu có biển Baltic, sông Neman, được biết đây là cha đẻ của các con sông suối, hồ, lạch và giếng. Ngay cả ngôi làng nhỏ nhất ở Li-thua-ni-a cũng có tháp nước riêng của mình. Chúng cháu có thể uống nước, tự do tắm rửa. Ở Li-thua-ni-a chúng cháu có suối khoáng chữa bệnh và nghỉ dưỡng. Khu nghỉ mát bên bờ biển nhỏ này có một con sông, hai con lạch và bốn dòng suối nhỏ. Nhưng chỉ có thể uống được nước của hai trong số bốn dòng suối đó. Hai dòng suối còn lại đã bị ô nhiễm, và có biển ghi “Nước bị ô nhiễm”.
Ở trường và ở nhà, cháu nghe người ta nói phải tiết kiệm nước. Trong một thời gian dài, cháu đã không hiểu tại sao nước lại quý như vậy. Khi lớp chúng cháu đến cơ sở xử lý nước Palanga, cháu đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy những thiết bị phức tạp và công nghệ để xử lý nước, số lượng người làm việc để làm sạch nước từ các dòng suối để chúng ta có thể uống được.


Dì Inga ơi, biển rất đỗi thân thiết trong tim cháu. Nếu không có biển, cháu không thể sống nổi một ngày vì ở đó không khí trong lành, bãi biển, những con sóng, hổ phách, những viên sỏi nhỏ xinh đẹp và vỏ ốc, bao nhiêu thứ thật thú vị, và cháu ở đó chờ đợi ba cháu trở về trên chiếc thuyền đánh cá. Mới gần đây, gia đình cháu đã ra khơi bằng thuyền. Khi đã xa bờ, thuyền bỏ neo, gia đình cháu mặc đồ rồi lặn biển. Cháu nhìn thấy những thứ không thể tin được. Xung quanh cháu có quá nhiều loại cá có màu sắc khác nhau: da cam, vàng, xanh lá cây, xanh da trời, đỏ. Gần đó là xác của một tàu đánh cá bị chìm. Cháu đã biết được rằng biển không chỉ đẹp ở trên bờ, mà còn tuyệt vời ở dưới đáy biển.
Sau đó, trên đường trở về, cha mẹ cháu nói về những điều rất buồn. Cha mẹ cháu nói rằng biển đẹp của chúng ta đang đau khổ. Dưới đáy biển vẫn còn những thùng chứa chất độc từ Thế chiến thứ II. Điều gì sẽ xảy ra nếu một ngày nào đó chất độc khủng khiếp này bị phát tán?
Cháu bắt đầu lo lắng: nếu nước biển bị ô nhiễm, cá và các loài chim biển sẽ chết. Con người sẽ bị ảnh hưởng. Cây sẽ khô cằn. Và điều gì sẽ xảy ra khi nguồn nước của chúng ta bị ô nhiễm? Cháu biết cả các cánh đồng cũng đang bị ô nhiễm vì phun hóa chất và phân bón. Đôi khi còn có cả sự cố tràn dầu và các tai nạn khác nữa. Nhiều người lén lút thải ra các chất độc hại ở khắp mọi nơi. Có lẽ đó là lý do tại sao hai dòng suối của chúng cháu đã bị ô nhiễm.


Cháu muốn chia sẻ những suy nghĩ vui có, buồn có về nước - nguồn tài nguyên vô giá với dì, dì Inga ạ, khi cháu ngồi trước bức tranh vừa vẽ, cháu rất thích vẻ đẹp của cầu vồng. Cầu vồng đã tan, và những hạt mưa lại đang tí tách rơi trên ô cửa sổ. Giờ đây cháu nghĩ về mưa khi trở thành sương mù, còn hơi nước bay từ mặt đất lên trời. Mi đến từ nơi nào vậy, hỡi những giọt mưa? Từ những nơi nào mà hơi nước bay lên như sương mù để tạo thành những đám mây?


Lúc này, giọt mưa như những giọt nước mắt từ trên bầu trời đang chảy dài trên cửa sổ.


Khi cháu kết thúc lá thư dài này cũng là lúc cháu gửi tới dì, mẹ đỡ đầu thân yêu, bức tranh cầu vồng đang mỉm cười mà cháu đã vẽ.
Cháu mong nhận được thư trả lời của dì.
Cháu chào dì,
Gabija
 
  • Like
Reactions: linh lí lắc

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
Top Poster Of Month
31/10/12
5,082
323
83
27
Bức thư đạt giải Nhất quốc tế, cuộc thi viết thư UPU lần thứ 42 năm 2013 -Daniel Korc¸k (Cộng Hòa Séc)

Nguyên văn bức thư bằng tiếng Anh

In Ostrava - Polanka nad Odrou on 25th March 2013

Dear Water of the River Odra!


To begin with, I’d like to say hello and start by telling you how much I appreciate you. I will start a tiny bit broad.
You are the water of one of the largest Moravian rivers, and as such you belong to the extended family of all waters in the world. All waters, starting with a small forest brook, up to the vast expanse of endless oceans. As water, you give life, strength, energy, joy as well as suffering. You are both salt and fresh, hot and icy, clear and opaque, simply as we know you.
You, as the water of the river Odra, arise in a large forest close to the village of Kozlovice in the Libavá military zone. We people, because we appreciate you, built a small chapel above your spring so that everyone who wants to find you can find you and have a look at the birth of a river. There, you are still a small, shy and fearful water that avoids every tiny stone. But you strengthen and grow at every stage of your journey. You combine with the waters of small brooks and streams and change into the water of a tiny river.
We people build our houses, farms, flour and saw mills around you to utilize your strength. You flow through small towns and villages, fields and forests until you reach the outskirts of the town of Studenka where the bed you created begins its charms. You twist and turn, hide and peep out again at places unexpected, creating unique rivers, meanders and pools. From Studenka through Jistebnik up to Polanka, we slightly changed the path of your travel, built ponds for you which you, water, fill to the brim and help us create our fishing management.


Sometimes you also trouble us, and that is when you raise your level and leave your bed. As if you are reminding us that you are an element beyond all control, and we respect you as such.


On your journey, you created a unique nature reserve, Polanecká, Niva, sought after by many tourists and lovers of nature. In the river you create, we bathe, fish, children play with you when building stone dams, athletes on boats struggle against your power, and many seek peace and quiet in your whisper. In the reserve near your river, there is your sister, healing water, which is stored deep under the earth and waits to be carried to the nearby spa where it helps heal our ailments.


You leave the reserve. Now, you are an adult, great water changing into a self-confident river, and slowly flow into the largest city of the Moravian-Silesian Region, Ostrava. You may not even know, but you are again helpful here. You cool the towers of a heat power plant, help us clean streets, irrigate fields, and remove everything that is dirty or unclean. Finally, you flow through water management plants we built for you, and they purify and brighten you so that you do not mind working for us. In Ostrava, you meet the waters of further two large rivers - the waters form the Odra Hills with those form the Jeseníky and Beskidy Mountains. When you leave Ostrava, you are the water of a powerful, proud river and you head to the next water, and that is the water of the sea.


My letter to you might end up here, but it will not because this is only the conclusion of your journey as the water of the river Oder and the beginning of another story of yours. Now, you belong to all waters embracing our planet. You may appear as waters spurting from the depths of a geyser, as water of a rain in a summer storm, as an avalanche at the foot of a hill, as water vapour in the clouds, or as water in my glass ready to quench
my thirst.
I could write many other lines about you, but even so not everything could be expressed because your story is endless and your journey has no destination.


Therefore I want to use this letter to thank you that you are, because without you there would be nothing. People, animals, plants, life, world. Thanks to you, water, our planet is called blue. I realize how important you are, I humbly look at you, and am always looking forward to seeing you.
Your friend
Dan


Bản dịch tiếng Việt

Ostrava - Polanka nad Odrou, ngày 25/3/2013
Dòng sông Odra thân yêu!
Trước tiên, tôi muốn gửi lời chào bạn và xin bắt đầu bằng những lời biết ơn của tôi. Cho tôi được dài dòng một chút.


Bạn là một trong những dòng sông lớn nhất Morava, và do vậy bạn có tên trong danh sách những dòng sông lớn trên thế giới. Tất cả các dòng sông đều bắt nguồn từ một dòng suối nhỏ trong rừng, rồi đổ ra đại dương vô tận. Nước tạo ra cuộc sống, sức mạnh, năng lượng, niềm vui cũng như đau khổ. Nước bao gồm cả nước mặn và nước ngọt, nước nóng và nước lạnh, nước trong và nước đục, đơn giản như những gì chúng tôi biết về bạn.
Bạn là nước của dòng sông Odra khởi nguồn từ một khu rừng lớn gần làng Kozlovice trong khu quân sự Libavá. Chúng tôi biết ơn bạn nên đã xây dựng một Nhà Nguyện nhỏ phía đầu nguồn để bất kỳ ai muốn tìm hiểu đều có thể tận mắt chiêm ngưỡng nơi khởi nguồn của dòng sông. Ở đây, bạn mới chỉ là một dòng nước nhỏ, nhút nhát và sợ hãi chảy len qua từng viên đá nhỏ. Nhưng dòng nước mà bạn tạo ra càng chảy càng mạnh mẽ và xiết hơn. Và rồi những con suối nhỏ đã hòa dòng chảy, hợp sức và tạo thành một con sông nhỏ.


Chúng tôi xây dựng nhà cửa, trang trại, nhà máy bột dọc bờ sông để phát huy sức mạnh của bạn. Bạn chảy qua nhiều thị trấn và làng mạc, luồn lách qua những cánh đồng, khu rừng rồi vươn tới vùng ngoại ô của thị trấn Studenka, ở đó tạo ra lòng sông đầy quyến rũ. Bạn uốn mình và chuyển hướng, ẩn rồi lại hiện đầy bất ngờ, tạo ra những con sông độc đáo, uốn khúc và những hồ bơi. Từ Studenka qua Jistebnik đến Polanka, chúng tôi đã thay đổi một chút dòng chảy của bạn, xây những ao chứa nước đầy và nhờ đó có thể quản lý hoạt động đánh cá.


Đôi khi bạn cũng gây khó khăn cho chúng tôi, khi mức nước dâng cao tràn bờ. Dường như, bạn muốn nhắc nhở chúng tôi rằng sức nước là không gì kiểm soát được, và con người phải tôn trọng thiên nhiên.


Suốt cuộc hành trình, bạn tạo nên một khu bảo tồn thiên nhiên độc đáo, Polanecká, Niva, được nhiều khách du lịch và những người yêu thích thiên nhiên tìm đến. Trên con sông mà bạn tạo ra, chúng tôi tắm, câu cá, lũ trẻ đùa nghịch dưới dòng nước và đắp đập chắn nước, các vận động viên bơi thuyền thử sức mình với sức nước, và nhiều người kiếm tìm sự tĩnh lặng và yên bình trong tiếng thì thầm của dòng sông. Trong khu bảo tồn gần con sông còn có một suối nước khoáng có tác dụng chữa bệnh, phun ngầm từ sâu dưới lòng đất và được đưa đến các khu tắm khoáng gần đó.


Vượt ra khỏi khu bảo tồn, giờ đây bạn đã là một dòng nước lớn, và vẫn tiếp tục mạnh lên để trở thành một con sông tự tin, hùng dũng chảy vào Ostrava, thành phố lớn nhất của vùng Moravia-Silesia. Có lẽ bạn không biết rằng mình lại rất hữu ích ở nơi đây. Bạn làm mát các tòa tháp của nhà máy nhiệt điện, giúp chúng tôi rửa đường, tưới nước cho cánh đồng, và tẩy rửa tất cả những thứ dơ bẩn. Cuối cùng, bạn chảy qua những nhà máy xử lý nước, ở đó nước được làm sạch và lọc để cung cấp cho chúng tôi. Ở Ostrava, bạn hòa vào hai dòng sông lớn hơn - chúng được hình thành từ Odra Hill cùng với hai ngọn núi Jeseníky và Beskidy. Khi rời Ostrava, bạn đã trở thành một dòng sông mạnh mẽ đầy tự hào và tiếp tục chảy cho đến khi đổ ra biển.


Tôi có thể dừng thư tại đây, nhưng hành trình của bạn chắc chắn không kết thúc bởi đây chỉ là khởi đầu một câu chuyện khác về hành trình của bạn. Khi đã hòa vào biển, bạn đã là một phần của đại dương, bao bọc hành tinh của chúng ta. Bạn sẽ hiện diện với muôn hình muôn vẻ, có lúc là mạch nước ngầm mạnh mẽ phun lên, có khi là nước mưa trong trẻo trong một cơn bão mùa hè, có lúc lại là một trận tuyết tan dưới chân đồi, là hơi nước kết thành những đám mây, hoặc là ly nước mát lành, tinh khiết sẵn sàng làm cho tôi dịu cơn khát.


Tôi có thể viết nhiều nữa về bạn, nhưng ngay cả như vậy tôi cũng không thể diễn tả được hết tất cả những gì muốn nói, vì câu chuyện của dòng sông là vô tận và cuộc hành trình của bạn không có điểm dừng.


Vì vậy, tôi muốn dùng bức thư này để cảm ơn bạn bởi nếu không có nước thì sẽ không có sự sống: con người, động vật, thực vật, cuộc sống, và cả thế giới. Nhờ có nước, hành tinh của chúng ta được gọi là hành tinh xanh. Tôi nhận ra tầm quan trọng của nước, tôi thật nhỏ bé khi đứng trước bạn, và tôi luôn mong muốn được ngắm nhìn bạn.

Thân ái
Dan
 
  • Like
Reactions: linh lí lắc

Trang Dimple

Học học Nữa học mãi
Top Poster Of Month
31/10/12
5,082
323
83
27
Bức thư đạt giải Nhì quốc tế, cuộc thi viết thư UPU quốc tế lần thứ 42 năm 2013 - Nazifa Farhat Hye (Băng la đét)
Nguyên văn bức thư bằng tiếng Anh

Sylhet, 28th February 2013

Dear Sister,
My heartiest love to you. It is quite a long time since I have heard from you. I hope you are keeping well by the grace of the Almighty. Today I am writing this letter for a special reason: “A drop of water at the cost of life” must be heard by you. Imagine an enchanting, deep forest in which there is only a single source of water - a calm and clear pond from where all the ferocious beasts satisfy their thirst. The tame deer, which are also members of that forest, have no other source to do so. Though the deer know it is risky to drink water from that pond, still they go there, take a sip and, at that instant, the beasts kill them. Though at the cost of their livers, they drink that very drop of water.

I hope you are aware that 22nd March is “World Water Day”. This day is recognized globally as a day when individuals are called upon to focus on the importance of water and demand the sustainable management of freshwater resources. This day aims to build awareness about the precious resource that is fast depleting. But unfortunately, people are not ready to accept this ultimate truth that water is a precious resource. There is an acute crisis of drinking water in the world, although it is not much realized in our country. So I have vowed to instill this fact in masses of people with simple but strong logic. I am beginning this mission with my family members. Because I believe, if my family stops wasting water and realizes its necessities, then others will also be encouraged.

Water is a blessing to us. We cannot live in it; neither can we live without it. It is essential for living beings. Sixty percent of the human body is composed of water. People need water for drinking, cooking, bathing, transportation, growing crops, making products and whatnot. But people think water is an infinite resource. They use it, abuse it, and pollute it with impunity, and believe that it will never run dry and will somehow clean itself of sewage and industrial waste. With water covering 71% of the Earth’s surface, one would think everyone has easy access to water, but it is unevenly distributed. Some biomes, like desserts, make this most basic need a struggle. Some countries have plenty of fresh water for a small population, while others with a huge population have a little of it. The suffering of these countries for water is immense. Only approximately 0.024% of water is available as liquid freshwater

Nature has decreed that the supply of water is fixed. Meanwhile, demand rises inexorably as the world’s population increases, which is something to rethink.

It is surprising that people kill each other over diamonds; countries go to war over oil, though the world’s most expensive commodities are worth nothing in the absence of water. Fresh water is essential for life, with no substitute. Although mostly unpriced, water is the most valuable stuff in the world. A simple but effective example will help you to believe this fact: If you live in a place where there is plenty of water and you have a pocket full of diamonds, then naturally, you would not want to lose them for water. Because whenever you’re thirsty, you can have it easily. On the contrary, if you are in the middle of a vast dessert with those diamonds and there is no water, but you are extremely thirsty, then you will feel like offering all your valuable diamonds in return for that water. The cheap water then turns into the most valuable thing in the world. Because one’s life depends on water. It is only the cheap water which can save one’s life, not the valuable diamonds. This indicates that the most valuable things often cannot save a life, but a cheap thing can. That is why life is another name of water.
This example proves the ultimate truth that, if there would be no water, no wealth could save our lives. Although the supply of water cannot be increased, mankind can do little things to conserve water, like creating underground reservoirs, improving technology to remove the salt from the seawater, etc., and prevent excess use of water.

So I hope by now you have understood why water is a precious resource in our lives and you will rethink using it in excess. I also hope you will appreciate me and join me to fight this battle against the abuse of water.
l will be looking forward to hearing from you. With my regards and best wishes for you,
Yours lovingly,
Nazifa Farhat Hye


Bản dịch tiếng Việt
Sylhet, ngày 28 tháng 02 năm 2013
Chị thân yêu,

Em muốn gửi tình yêu nồng nhiệt của em tới chị. Lâu lắm rồi em mới được nghe tin về chị. Em hi vọng chị vẫn luôn mạnh khỏe nhờ ân sủng của Thượng đế. Hôm nay, em viết thư này vì một lý do đặc biệt: “Một giọt nước bằng với cái giá của cuộc sống”, chị hãy lắng nghe nhé. Hãy tưởng tượng một khu rừng tuyệt đẹp, sâu thẳm, trong đó chỉ có một nguồn nước duy nhất - một cái ao phẳng lặng và trong trẻo, nơi giúp thỏa cơn khát của tất cả những con thú hung dữ. Những con hươu hiền lành đang cùng sống trong khu rừng đó, do không có nguồn nước nào khác, cũng phải đến uống nước ở đây. Mặc dù bầy hươu biết rằng rất nguy hiểm khi uống nước ở ao đó nhưng chúng vẫn phải đến, uống một ngụm nước và ngay lúc đó, những con thú dữ lao ra kiếm mồi. Mặc dù với cái giá là mạng sống của mình, bầy hươu vẫn uống nước.

Em hi vọng chị biết ngày 22 tháng 3 là “Ngày nước thế giới”. Ngày này được công nhận trên toàn cầu, và vào ngày này, mọi người được kêu gọi hãy quan tâm đến tầm quan trọng của nước và sự cấp thiết phải quản lý bền vững nguồn tài nguyên nước sạch. Ngày này ra đời nhằm mục đích nâng cao nhận thức về nguồn tài nguyên quý giá đó khi nó đang nhanh chóng cạn kiệt. Đáng tiếc rằng không phải tất cả mọi người đều sẵn sàng chấp nhận sự thật hiển nhiên đó: Nước là một tài nguyên quý giá. Thế giới đang có cuộc khủng hoảng trầm trọng về nước uống, tuy thế ở nước ta, nhiều người chưa nhận thức được điều này. Và em đã tự nhủ sẽ cố gắng tuyên truyền cho càng nhiều người càng tốt về sự thật này bằng những lý lẽ đơn giản nhưng thuyết phục. Em bắt đầu ngay với các thành viên trong gia đình. Bởi vì, em nhận thức rõ thực tế: Nước là nguồn tài nguyên quý giá, nếu gia đình em tiết kiệm nước và nhận ra sự cần thiết của việc làm này thì những người khác cũng sẽ làm theo.


Nước là một phước lành cho chúng ta. Chúng ta không thể sống dưới nước nhưng cũng không thể sống thiếu nước. Nước rất cần thiết cho chúng sinh. Sáu mươi phần trăm của cơ thể con người được cấu thành từ nước. Con người cần nước để uống, nấu ăn, tắm rửa, vận tải, trồng trọt, sản xuất v.v.... Nhưng nhiều người nghĩ rằng nguồn nước là vô tận. Họ sử dụng lãng phí, lạm dụng, và gây ô nhiễm nguồn nước mà không bị trừng phạt, họ tin rằng nước sẽ không bao giờ cạn kiệt và bằng cách nào đó nước thải và chất thải công nghiệp sẽ tự làm sạch. Nước bao phủ 71% diện tích bề mặt trái đất, cho nên người ta sẽ nghĩ rằng chỗ nào chẳng có nước, nhưng thực tế nước lại phân bố không đều. Một số quần thể sinh vật ở các sa mạc đang phải vật lộn với nhu cầu cơ bản nhất này. Một số quốc gia có nhiều nước ngọt cho một lượng dân số nhỏ, trong khi những nước khác với dân số khổng lồ thì lại có rất ít nước ngọt. Sự thiếu thốn nguồn nước ở những quốc gia này là vô cùng nghiêm trọng. Chỉ có khoảng 0,024% lượng nước có sẵn là nước ngọt dạng lỏng. Thiên nhiên đã định sẵn là nguồn nước chỉ có hạn. Trong khi đó, nhu cầu về nước lại tăng nhanh do dân số thế giới tăng, đó là điều mà chúng ta nên suy nghĩ lại.


Điều ngạc nhiên là con người giết hại lẫn nhau vì kim cương, các nước giao chiến với nhau vì dầu mỏ, nhưng kể cả những thứ được coi là có giá trị nhất đó cũng chỉ là vô giá trị nếu con người không có nước. Nước sạch là thiết yếu cho cuộc sống, không gì có thể thay thế được. Mặc dù hầu như nước không được định giá, song nước ngọt lại là thứ có giá trị nhất trên thế giới. Một ví dụ đơn giản nhưng rất có ý nghĩa sẽ giúp chị tin vào thực tế này: Nếu chị sống ở một nơi mà có rất nhiều nước và chị có một túi đầy kim cương, thì dĩ nhiên, chị sẽ không cần đánh đổi chúng lấy nước. Bởi vì bất cứ khi nào chị khát, chị có nước để uống một cách dễ dàng. Nhưng ngược lại, nếu chị đang ở giữa một sa mạc rộng lớn với túi kim cương đó nhưng không có nước, chị lại đang vô cùng khát nước, thì chắc chị sẽ sẵn sàng đánh đổi tất cả những viên kim cương quý báu để có nước uống. Nước uống giá rẻ lúc này biến thành món đồ quý giá nhất trên thế giới, bởi cuộc sống của con người phụ thuộc vào nước. Chỉ có nước mới cứu được cuộc sống của con người chứ không phải là những viên kim cương giá trị kia. Điều này cho thấy những thứ có giá trị nhất thường không thể cứu được mạng sống, nhưng có thứ rẻ tiền khác lại làm được. Đó là lý do tại sao nước còn được gọi là nguồn sống.
Ví dụ này chứng minh sự thật rõ ràng rằng, nếu không có nước, chẳng tài sản nào có thể cứu mạng sống của chúng ta. Mặc dù chúng ta không thể khiến nguồn nước có sẵn này tăng lên, nhưng con người có thể làm những việc dù nhỏ để bảo tồn nước, như tạo ra hồ chứa ngầm, cải tiến công nghệ để loại bỏ muối từ nước biển, v.v..., và ngăn chặn việc sử dụng nước phung phí.


Vì vậy, em hi vọng bây giờ chị đã hiểu lý do tại sao nước lại là một tài nguyên quý giá trong cuộc sống của chúng ta và chị sẽ suy nghĩ lại khi sử dụng nước lãng phí. Em cũng hi vọng chị sẽ hiểu nỗ lực của em và cùng em tham gia cuộc chiến chống lại việc lạm dụng nước. Em mong chị hồi âm. Cho em gửi lời hỏi thăm và cầu chúc những điều tốt nhất đến với chị,

Chào chị,
Nazifa Farhat Hye